Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Tạ Thị Khoanh

Vĩnh Long17/11/2025Trần Nguyên (Xã Đoàn Chợ Lách)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ Uỷ ban nhân dân xã Long Thới, xuôi theo Quốc lộ 57, rẻ vào lộ An Thạnh, băng qua nhiều đoạn đường ngập nước trơn trợt và chiếc cầu khi chênh vênh, chúng tôi tm đến gia đình mẹ Tạ Thị Khoanh.

Mẹ mất đã lâu, không phải mất vì tuổi cao sức yếu mà do Mẹ bị bệnh nặng, bởi đã chịu nhiều đòn đánh đập, tra trấn dã man của kẻ thù. Gặp những người con còn lại của Mẹ, chúng tôi mới hiểu phần nào về cuộc đời của Mẹ cùng với tấm lòng thủy chung son sắc của Mẹ đổi với sự nghiệp cách mạng ở địa phương.

Được biết, cuộc đời của Mẹ luôn là những chuỗi ngày khổ cực. Mẹ được sinh ra tại Cái Mơn (Vĩnh Thành), trong một gia đình nghèo, cha-mẹ lại mất sớm nên Mẹ đã phải đi làm thuê làm mướn ở nhiều nơi. Chính vì sự giỏi giang mà Mẹ được ông Lương Văn Giỏi để ý rồi cưới về làm vợ, làm dâu ở cái xử An Thạnh này.

Tuy nhiên, bên chồng cũng không giàu có gì. Cuộc sống nghèo khó cứ mãi đeo đẳng bên Mẹ. Rồi năm tháng cũng qua đi, Mẹ lần lượt sinh được sáu người con (bốn trai, hai gái). Trong hoàn cảnh giặc giã, cuộc sống ngày càng khổ khân hơn, Mẹ đã phải thất lưng buộc bụng một mình chịu thương chịu khổ nhưng vẫn vui vẻ để cho chồng tham gia kháng chiến (lúc ấy chồng Mẹ là xã đội xã Long Thới). Và cũng từ đó Mẹ một mình đảm đang mọi công việc nặng nhọc của gia đình, từ việc cày cấy mấy công rưộng của nhà đến đi cấy thuê, cất mưốn để nuôi con.

Chín năm kháng chiến thành công, vợ chống sum hợp, những tường sẽ có cuộc sống bình yên. Nào ngờ đất nước lại phải bước vào một cuộc đầutranh mới, lẹ lại phải buộc bụng để cho chồng tiếp tục tham gia cách mạng.

Nhưng năm 1960, một nỗi đau tưởng chừng như xé nát lòng Mẹ, đó là hung tin chồng Mẹ bị đội Năm giết chết trong một đêm đi nhận nhiệm vụ từ cơ sở bí mật về (lúc ấy ông là cơ sở hợp pháp). Mẹ như người mất hồn. Nỗi đau khổ cứ dai dứt trong lòng Mẹ tưởng chừng như không thể vượt qua nổi. Nhưng Mẹ nghĩ: Mẹ vẫn còn các con của Mẹ và phong trào đấu tranh cách mạng ở địa phương, nên Mẹ cố gắng gượng dậy, vẫn tiếp tục làm lụn vất vả nuôi con, ủng hộ cách mạng và lần lượt đưa tiễn các con lên đường tham gia cách mạng.

Chỉ mấy tháng sau khi cha chết, hai người con trai lớn của Mẹ thoát ly tham gia vào lực lượng kháng chiến xã nhà. Ở lại Mẹ và người con gái thứ ba của Mẹ tham gia vào lực lượng đấu tranh chính trị và nuôi giấu cán bộ cách mạng bám trụ. Khi bọn địch tiến hành kế hoạch gôm dân, lập ấp chiến lược, Mẹ là một trong những người kiên quyết chống đối. Mẹ nhất quyết không rời khỏi căn nhà xiêu vẹo của mình để có điều kiện nuôi dưỡng chở che, tiếp sức cho các con của Mẹ và nhiều đồng chí khác bám trụ về hoạt động. Chính vì vậy, bọn địch luôn theo dõi từng bước đi của Mẹ. Có những lúc các anh về, đi chà lúa nhiều, Mẹ phải lén; về nhà nấu nồi cơm lớn, Mẹ phải giấu..v..v...Địch biết Mẹ nuôi chứa cộng sản và có con theo cộng sản nên bọn chúng thường xuyên lục soát nhà Mẹ, bắt đánh đập Mẹ, buộc Mẹ phải "ly khai cộng sản" và chỉ chỗ ở của họ. Nhưng Mẹ nói: "Mẹ thà chết chứ mẹ không để cho các con Mẹ chết". Những lần như thế, bọn địch bắt Mẹ lên tận Chợ Lách để cách ly Mẹ với anh em mình. Hàng ngày, chúng bắt Mẹ phải khiêng đất lấp hồ cá, đắp công sự... Mẹ làm không nổi chúng đánh Mẹ, đổ nước Mẹ rất dã man. Nhưng bọn chúng vẫn không khuất phục được Mẹ - một người phụ nữ kiên cường. Cuối cùng buộc chúng phải thả Mẹ về, trên mình Mẹ mang đầy thương tích. Những năm này, Mẹ phải chống chọi với những căn bệnh triền miên. Thân mẹ gầy ốm, xanhXao, lại phải trải qua những nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần. Liên tiếp hai năm 1968 - 1969, Mẹ nhận được tin hai người con trai của Mẹ bị địch giết hại. Người con trai thứ hai của Mẹ là anh Lương Văn Sơn - Bí thư chi bộ xã, bị Sư đoàn 7 giết chết trong một trận cần; người con trai thứ tư của Mẹ là anh Lương Văn Diệu vừa nhận nhiệm vụ thay anh mình, cũng bị bọn biệt kích Mỹ phục kích bắn chết trong lúc bám về.

Chỉ trong mấy năm, chồng và hai người con của Mẹ hy sinh. Đau thương chồng chất đau thương, sức của Mẹ đã không chịu nổi và Mẹ đã qua đời một năm sau đó, lúc ấy tuổi Mẹ mới 54- 55.

Mẹ mất trong khi quê hương đất nước chưa được hòa bình độc lập. Ước nguyện của Mẹ chưa thành, nhưng tấm gương về cuộc đời của Mẹ sẽ mãi mãi soi sáng cho các thế hệ con cháu đời sau của Mẹ tiếp bước. Đảng, Nhà nước và nhân dân luôn ghi nhớ công lao to lớn của Mẹ, Mẹ rất xứng đáng với danh hiệu: "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Việt Nam anh hùng Tạ Thị Khoanh | Câu chuyện thời hoa lửa