MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – TẬP 10: NHỮNG NGƯỜI MẸ KHÔNG BAO GIỜ QUÊN
Có một câu hỏi mà có lẽ không ai có thể trả lời trọn vẹn:
Một người mẹ phải đau đến mức nào khi mất đi người con của mình?
Không có con số nào đo được.
Một người con đã là một phần của cuộc đời mẹ.
Vậy nếu mất hai người con?
Ba người?
Hay nhiều hơn nữa?
Trong suốt những năm tháng chiến tranh, hàng vạn người mẹ Việt Nam đã trải qua những mất mát như vậy.
Có mẹ mất chồng.
Có mẹ mất con.
Có mẹ mất cả chồng lẫn con.
Có mẹ nhận giấy báo tử hết người này đến người khác.
Nhưng những người mẹ ấy vẫn sống.
Họ sống để chăm sóc những người còn lại.
Sống để giữ gìn hương khói cho người đã khuất.
Sống để nhìn thấy ngày đất nước hòa bình.
Và quan trọng hơn, họ sống để kể lại câu chuyện của những người đã không thể trở về.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ ở Quảng Nam đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh khi có chồng, 9 người con trai, một con rể và hai cháu ngoại là liệt sĩ.
Mẹ Nguyễn Thị Rành ở Củ Chi trở thành biểu tượng của người mẹ vùng đất thép.
Mẹ Nguyễn Thị Suốt trở thành biểu tượng của người phụ nữ chèo đò dưới bom đạn.
Mẹ Nguyễn Thị Thập mang trong mình cả nỗi đau mất chồng, mất con và một cuộc đời dài cống hiến cho cách mạng.
Và còn hàng vạn người mẹ khác.
Có thể tên của họ không xuất hiện trong sách giáo khoa.
Có thể câu chuyện của họ không được nhiều người biết đến.
Nhưng họ đã góp phần làm nên ngày hôm nay.
Bởi vậy, khi nhìn một lá cờ tung bay trong ngày hòa bình…
Khi nghe tiếng trẻ em cười…
Khi nhìn những con đường không còn tiếng bom…
Xin hãy nhớ:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Đằng sau nó là những người lính đã nằm xuống.
Và phía sau những người lính ấy…
là những người mẹ đã từng tiễn con đi bằng nước mắt.
Mẹ Việt Nam Anh hùng – hai tiếng ấy không chỉ là một danh hiệu. Đó là một phần ký ức của dân tộc.



