Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – TẬP 32: MẸ TRẦN THỊ HẠNH – BỨC THƯ KHÔNG CÓ NGÀY HẸN

Hải Phòng22/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những lá thư được viết để gửi về nhà.

Người viết luôn nghĩ rằng rồi sẽ có ngày người nhận đọc được.

Một người lính viết thư cho mẹ.

Có thể chỉ vài dòng hỏi thăm.

Hỏi mẹ có khỏe không.

Hỏi mùa màng thế nào.

Và hẹn ngày trở về.

Nhưng đôi khi, lời hẹn ấy không bao giờ thành hiện thực.

Mẹ Trần Thị Hạnh đã từng nhận những lá thư của người con từ chiến trường.

Mẹ đọc đi đọc lại.

Mỗi lần đọc, mẹ lại nghe như tiếng con đang nói.

Rồi một ngày, tin báo tử đến.

Người con không trở về.

Những lá thư trở thành kỷ vật.

Mẹ không nỡ bỏ đi.

Bởi đó là những lời cuối cùng mà con đã gửi cho mẹ từ nơi xa.

Năm tháng trôi qua, giấy có thể ngả màu.

Mực có thể nhạt.

Nhưng từng nét chữ vẫn còn.

Một dòng chữ của con.

Một lời hỏi thăm.

Một lời hẹn.

Và một lời hẹn mãi mãi không thể thực hiện.

Có những bức thư không bao giờ cần hồi âm, bởi người viết đã đi đến một nơi mà không lá thư nào có thể gửi tới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn