MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – TẬP 33: MẸ PHẠM THỊ LAN – NGƯỜI MẸ CHỜ TIẾNG GÕ CỬA
Có một âm thanh mà người mẹ nào cũng mong được nghe.
Tiếng con gọi mẹ.
Tiếng bước chân ngoài sân.
Tiếng gõ cửa lúc chiều muộn.
Trong những năm chiến tranh, mỗi khi nghe tiếng động ngoài ngõ, mẹ Phạm Thị Lan lại hy vọng.
Biết đâu con về.
Nhưng rồi người đưa tin đến.
Không phải người con.
Mà là tin báo tử.
Từ ngày ấy, tiếng gõ cửa trở thành một âm thanh khác.
Mỗi lần nghe, mẹ lại nhớ.
Nhớ những ngày căn nhà còn đông đủ.
Nhớ người con từng ngồi bên mẹ.
Nhớ tiếng nói mà giờ đây chỉ còn trong ký ức.
Chiến tranh kết thúc.
Nhiều năm đã qua.
Những người lính trở về.
Những con đường được xây dựng lại.
Nhưng người con của mẹ thì không.
Mẹ vẫn sống trong căn nhà cũ.
Và ký ức về con vẫn ở đó.
Có những người mẹ chờ một tiếng gõ cửa suốt cả cuộc đời, dù biết người mình chờ sẽ không bao giờ trở lại.



