MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – TẬP 37: CĂN NHÀ KHÔNG CÒN TIẾNG CON
Ngày trước, căn nhà của mẹ Lê Thị Hường từng rất đông.
Tiếng con trẻ.
Tiếng người lớn.
Tiếng bước chân đi về.
Nhưng chiến tranh đã làm căn nhà ấy thay đổi.
Những người con lần lượt lên đường.
Rồi lần lượt hy sinh.
Sau mỗi lần nhận tin, căn nhà lại im lặng hơn.
Đến một ngày, những tiếng gọi quen thuộc không còn nữa.
Mẹ vẫn sống trong căn nhà ấy.
Vẫn mở cửa mỗi sáng.
Vẫn dọn dẹp.
Vẫn thắp hương.
Nhưng căn nhà không còn giống ngày xưa.
Có những khoảng trống không thể lấp đầy bằng bất cứ thứ gì.
Một căn nhà có thể xây lại sau chiến tranh, nhưng một căn nhà mất đi tiếng con thì không bao giờ trở lại như trước.



