MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – TẬP 5: MẸ TẠ THỊ THẠNH – KHI MẤT MÁT TRỞ THÀNH NIỀM TỰ HÀO
Ở ấp Đông, vùng đất Dĩ An, Bình Dương, từng có một người mẹ mang trong mình một nỗi đau mà không một người mẹ nào muốn có.
Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Tạ Thị Thạnh.
Mẹ sinh năm 1925.
Trong những năm chiến tranh, mẹ lần lượt mất đi người chồng và hai người con.
Ba người thân yêu nhất của cuộc đời mẹ đã không trở về.
Chiến tranh lấy đi của mẹ những người mà mẹ yêu thương nhất.
Nhưng sau những mất mát ấy, mẹ vẫn sống.
Sống với ký ức.
Sống với những kỷ niệm về chồng và các con.
Và sống với niềm tự hào rằng những người thân của mình đã hy sinh vì độc lập, tự do của đất nước.
Ngày 17 tháng 12 năm 1994, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Có thể người ngoài nhìn vào và chỉ thấy ba cái tên trong danh sách liệt sĩ.
Nhưng với một người mẹ, phía sau mỗi cái tên là cả một cuộc đời.
Là tiếng gọi.
Là khuôn mặt.
Là những bữa cơm.
Là những ngày chờ đợi.
Là hy vọng rằng người thân sẽ trở về.
Và rồi một ngày, hy vọng ấy không còn nữa.
Nhưng mẹ vẫn bước tiếp.
Bởi những người đã hy sinh không muốn mẹ sống mãi trong đau thương.
Họ muốn mẹ được nhìn thấy ngày đất nước hòa bình.
Và có lẽ đó chính là cách một người mẹ biến nỗi đau thành niềm tự hào.
Chiến tranh có thể lấy đi những người mẹ yêu thương nhất, nhưng không thể lấy đi tình yêu của mẹ dành cho họ.



