Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Ả: Điểm Tựa Kiên Trung Giữa Tọa Độ Lửa Đông Sơn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, xã Đông Sơn thuộc huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An là một vùng đất lửa thực sự. Nơi đây là túi bom, là tọa độ cày xới liên tục của máy bay địch nhằm chặt đứt tuyến giao thông huyết mạch chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Chính trên mảnh đất kiên cường ấy, mẹ Trần Thị Ả (sinh năm 1912) đã sống, chiến đấu và lặng lẽ dâng hiến những gì quý giá nhất của cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Mùa hè năm 1968, bầu trời Đô Lương khét lẹt mùi bom đạn và khói súng. Căn nhà nhỏ của mẹ Trần Thị Ả nằm nép mình bên những rặng tre già, vừa là nơi trú ẩn của bộ đội, vừa là trạm dừng chân cho những đoàn quân vượt Trường Sơn ra trận. Ở tuổi ngoài năm mươi, tóc mẹ đã điểm bạc, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự gian khó, nhưng đôi mắt mẹ luôn ngời sáng một niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng. Mẹ không theo một tôn giáo nào, bởi với mẹ, tín ngưỡng thiêng liêng nhất chính là độc lập, tự do của dân tộc và sự bình an của các con.Một đêm mưa tầm tã, tiếng bom tọa độ vừa dứt, một tiểu đội chiến sĩ trẻ hành quân qua Đông Sơn đổ bộ vào nhà mẹ trong tình trạng kiệt sức, quần áo rách tả tơi và đẫm máu. Không một chút chần chừ, mẹ Trần Thị Ả nhóm lửa, nấu vội nồi cháo loãng bằng những hạt gạo cuối cùng trong hũ. Mẹ dỡ chiếc hòm gỗ cũ kỹ, lấy ra tấm áo lụa nâu – kỷ vật duy nhất từ ngày cưới của mình – đem xé nhỏ để làm băng gạc buộc vết thương cho những người lính trẻ. Đêm đó, dưới ánh đèn dầu tù mù, mẹ ngồi canh cho các anh ngủ, đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp vuốt nhẹ lên mái tóc của những người con xa nhà, như thể họ chính là khúc ruột do mẹ sinh ra.Nỗi đau lớn nhất ập đến khi giấy báo tử của con trai mẹ gửi về giữa một ngày cao điểm bom rơi. Nhận tin dữ, mẹ không khóc thành tiếng. Mẹ đứng lặng trước hiên nhà, nhìn về phía dải núi viễn xứ nơi con mình đã ngã xuống. Nỗi đau nén vào lòng biến thành sức mạnh phi thường. Ngay đêm hôm đó, mẹ Trần Thị Ả lại ra trận địa cùng lực lượng dân công hỏa tuyến, tay cuốc tay xẻng san lấp hố bom, mở đường cho xe chở đạn vào Nam. Người phụ nữ Kinh bình dị ấy đã lấy tình yêu thương đồng bào và lòng căm thù giặc để vượt qua bi kịch cá nhân, tiếp tục trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho cả một vùng quê chiến đấu.Chiến tranh qua đi, đất nước hòa bình, mẹ Trần Thị Ả đã về với tổ tiên, nhưng câu chuyện về người mẹ đất Đông Sơn xé áo lụa cứu bộ đội, tiễn con ra trận và kiên cường bám trụ giữa làn bom đạn vẫn mãi là một khúc ca bất tử. Thông tin lịch sử cao quý của Mẹ được quản lý trang trọng trong danh sách vinh danh của Bộ Quốc phòng Việt Nam. Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng mà Nhà nước truy tặng chính là sự tri ân thiêng liêng dành cho một cuộc đời đã cháy hết mình trong thời hoa lửa.



