Bài viết

Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Ba

Lai Châu02/07/2026Tin tức tổng hợp (Đoàn xã Mường Kim)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên trong gia đình có truyền thống cách mạng ở ấp Thiện

Lương xã Tân Thiềng, huyện Chợ Lách. Đến năm 18 tuổi, Mẹ có chồng về ấp An Qui, xã Long Thới, rồi sinh được 8 người con, 5 trai 3 gái.

Người Mẹ mà tôi muốn nói đến tên là Trần Thị Ba, sinh năm 1918. Thuở nhỏ, do hoàn cảnh chiến tranh nên Mẹ không được đi học nhưng bù lại Mẹ rất linh hoạt, nhanh nhẹn. Trong những năm kháng chiến chống Pháp, nhà Mẹ có nuôi chứa cán bộ, bộ đội. Sống trong vùng địch thường xuyên bắn phá, đánh chiếm, Mẹ luôn răn dạy các con những điều hay lẽ phải, sống vì lý tưởng cao đẹp. Nhưng nghịch cảnh thật quá đổi trớ trêu, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp năm 1954 vừa kết thúc thì cũng là lúc Mẹ phải vĩnh viễn rời xa các con mãi mãi.

Nhắc đến đây, người con trai út đang thờ cúng Mẹ - chú Trịnh Văn Hoàng bồi hồi nhớ lại: hồi đó, Mẹ mất rất sớm chú mới có 9 tuổi. Để lại cho Cha 8 người con, lớn nhất là 19 tuổi, nhỏ nhất vừa lên 5. Cha tôi lúc đó là du kích địa phương quân huyện Chợ Lách tên Nguyễn Văn Dùng. Ông tham gia cách mạng từ những năm chống Pháp 1945 cho đến chống Mỹ. Sau ngày quê hương được hoàn toàn giải phóng, Ông về công tác ở huyện Mỏ Cày Nam. Đến năm 1978, Ông nghỉ hưu rồi về sinh sống tại quê nhà.

Mẹ tuy không còn nhưng những điều mà Mẹ răn dạy chú và các con luôn ghi khắc vào lòng, lấy đó làm lẽ sống, hành trang trưởng thành. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cả tám người con của Mẹ đều tham gia hoạt động cách mạng, là những chiến sĩ gan dạ, xem cái chết "nhẹ tựa lông hồng", bằng qua những lần tên mỗi đan của kẻ thù làm tròn nhiệm vụ.

Sau phong trào Đồng Khởi năm 1960 giành thắng lợi, địch dã tang cưỡng đàn áp, bắn phá và nhất là phải đối phó với tên đội Năm ác on lúc bấy giờ. Cùng vào năm đó, khi tên đội Năm cũng bọn lính tố chức ruong bố vào địa bàn xã Long Thôi, bất thanh niên đi lính. Căm phần trước hành động của hần, ta đã tổ chức cho lực lượng du kích và địa phương quân theo dối giết cho hằng được. Khi tên đội Năm kéo quân đến khu vực "Chòm Bần" thuộc địa phận xã Long Thới, anh Trịnh Văn Công lúc đó là du kích địa phương quân huyện Chơ Lách đã xông vào chém tên đội Năm nhưng do hần giỏi võ nên chỉ làm hần trọng thương. Ngày hôm sau, đội Năm cung bọn lính quay lại lục soát và tìm được giấy căn cước của anh Công, rồi lần theo địa chỉ tìm đến tân nhà bao vây. Đội Năm cho lính lục tung cả nhà nhưng không tìm được gì. Biết trước sự việc sẽ xảy ra nên anh Công cùng gia đình đã trốn thoát về xã Nhuận Phú Tần huyện Mỏ Cày tránh né.

Quá tức giận, chúng chửi bối, muốn bứng cả gia đình Việt Cộng của Mẹ đi. Cũng chính năm ấy (1961), những người con của Mẹ đều thoát ly gia đình tham gia cách mạng: người con trai thứ hai đi du kích xã Long Thới năm 1961; người con thứ ba đi du kích xã Nhuận Phú Tân năm 1962; người con thứ năm, thứ sáu là bộ đội địa phương quân huyện Chợ Lách; người con thứ bảy là chiến sĩ giao liền xã Hòa Nghĩa; người con thứ tám là bộ đội đặc công Sáu Quyền (Ngô Văn Cấn)...

Trong tám người con của Mẹ, thì đã có hai người đã anh dũng hy sinh đó là anh Trịnh Văn Công, sinh năm 1940, Đại đội trưởng bộ đội địa phương quân huyện Cái Nhum, Vĩnh Long thời đó (nay thuộc huyện Chợ Lách).

Trong lúc chiến đấu với bọn lính đi càn tại "Vườn Cờ" thuộc ấp I, xã An Luông, huyện Vũng Liêm thì bị địch bắn hy sinh vào ngày 5 tháng 5 năm 1969. Hài cốt anh được chôn cất tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Vũng Liêm,

Vĩnh Long.

Anh Trịnh Văn Rằng sinh năm 1941, hy sinh vào ngày 10 tháng 02 năm 1962, khi được lệnh về công tác diệt tên đội Năm ác ôn tại xã Tân Thiềng và bị bọn gián điệp chỉ điểm, đội Năm cho lính vây bắt. Nhất quyết không để mình rơi vào tay giặc, anh đã ôm trái lựu đạn tự rút nhíp rồi anh dũng hy sinh tại ấp Thạnh Bình. Lúc đó anh là Tiểu đội trưởng bộ đội địa phương quân huyện Chợ Lách. Hài cốt anh được chôn cất tại nghĩa trang huyện Chợ Lách. Hài cốt được chôn cất tại nghĩa trang liệt sĩ xã Hưng Khánh Trung, sau đó được quy tụ về nghĩa trang liệt sĩ huyện Chợ Lách.

Hoà bình lập lại, Ông cùng với các con về sống tại ấp An Qui, xã Long Thời, huyện Chợ Lách. Năm 2006, Ông bị bệnh rồi mất tại quê nhà. Những người con còn lại đều công tác trong các ban, ngành, đoàn thể huyện, tỉnh. Được Đảng và Nhà nước tặng thưởng nhiều bằng khen, Huy chương, Huân chương kháng chiến.

Với danh hiệu vinh dự Nhà nước "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng" tin rằng nơi suối vàng Mẹ cũng hãnh diện, tự hào vì các con của Mẹ đã hy sinh vì Tố quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn