Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Đồng
Năm 2014, Mẹ qua đời, hưởng thọ 96 tuổi.
Đó là ghi nhận của chúng tôi về tấm tình Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Đồng ở ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung. Đã 81 tuổi, với bảy mặt con, Mẹ vẫn còn mạnh khỏe.
Trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, Mẹ có chồng và ba con hy sinh. Cả đời Mẹ luôn tận tụy cống hiến, nhân hậu, đảm đang cho gia đình, chồng con tham gia cách mạng.
Về thăm Mẹ trong những ngày đầu tháng 9 năm 2000, chúng tôi rất mừng vì trí nhớ của Mẹ vẫn còn minh mẫn. Kể về những năm tháng chiến tranh, Mẹ khóc, những giọt nước mắt lăn tròn trên đôi má nhăn nheo. Giọng Mẹ run run, Mẹ nói: “......chiến tranh, khổ lắm các con ơi !.”
Ngày xưa, gia đình Mẹ rất nghèo, Mẹ phải đi làm thuê, cấy mướn, chạy từng chục gạo để chồng con mình yên tâm tham gia kháng chiến. Ngoài việc lo cho gia đình, Mẹ còn nằm trong Ban cán sự phụ nữ, Mẹ không ngại khó đi đầu trong các hoạt động ở địa phương như: xuống đường đấu tranh, vớt chống rào xã chiến đấu, vận động chị em góp tiền, gạo để nuôi quân . . .
Ngày nay, Mẹ nói: Mẹ vẫn còn nhớ như in những năm tháng còng lưng gánh gạo về làm bún, rồi gánh đi bán để kiếm tiền nuôi con ở tù, nằm bệnh viện vì bị địch bắt đánh đập khảo tra.
Hiện nhà Mẹ cũng nghèo, nhưng so với một số Mẹ khác ở trong xã thì nhà Mẹ vẫn còn khá hơn. Đó là một căn nhà nhỏ bằng gỗ, lợp ngói, nhưng có lẽ vì đã quá lâu nên cây – gỗ đã mục, vách phên trống trước trống sau. Tuy vậy, Mẹ cũng không buồn trách chính quyền địa phương chưa chăm lo cho Mẹ. Mà ngược lại, Mẹ rất vui, rất đồng tình và cảm thông với Công ty tàu biển thành phố Hồ Chí Minh - đơn vị nhận phụng dưỡng suốt đời Mẹ là “xây nhà các Mẹ khác có hoàn cảnh khó khăn hơn trước khi xây nhà cho Mẹ”.
Tấm tình của Mẹ là vậy ! Đối với chồng con Mẹ càng rất mực yêu thương. Một bà Mẹ mẫu mực mọi mặt trong cách ăn mặc, đối xử, giao tiếp. Vì vậy, Mẹ rất được gia đình và xóm giềng quí mến.
Chồng Mẹ, ông Nguyễn Tấn Lợi tham gia hoạt động cách mạng hợp pháp tại ấp Thanh Trung từ những năm chống Pháp. Sang chống Mỹ, ông tiếp tục hoạt động hợp pháp tại quê nhà – là trưởng đoàn Văn công của xã. Cuối năm 1960, trong một trận giặc càn, ông bị địch giết thê thảm khi đang làm nhiệm vụ.
Quyết lòng trả nợ nước, thù nhà, Mẹ cho cả 03 người con trai tham gia cách mạng và lần lượt hy sinh.
- Anh: Nguyễn Tấn Tăng hy sinh năm 1970.
- Anh: Nguyễn Tấn Triếu hy sinh năm 1969.
- Anh: Nguyễn Tấn Mến hy sinh năm 1972.
Không những thế, hai trong bốn người con gái của Mẹ, Mẹ cũng cho tham gia cách mạng, hiện là thương binh. Hai chị tham gia công tác thành khi mới 16 - 17 tuổi. Nhiều lần, các chị đã bị địch bắt đánh đập, tra khảo, tù đày.
Nước mắt Mẹ khóc chồng, khóc con đã quá nhiều. Trong niềm vui sướng khi đất nước được độc lập, thống nhất Mẹ cũng khóc.
Nhìn quê hương đất nước với nhiều đổi thay Mẹ rất mừng. Nhưng Mẹ nghĩ: “Mẹ thương những người đã nằm xuống để đem lại hạnh phúc cho những người còn sống hôm nay”. Chúng tôi nhớ hoài câu nói ấy. Tình Mẹ thật bao la!
Đến sau năm 2000, chính quyền địa phương và đơn vị phụng dưỡng phối hợp gia đình xây dựng cho Mẹ ngôi nhà tình nghĩa. Mẹ vui mừng và xúc động.


