Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TRẦN THỊ HẠNH

Trên dài đất hình chữ S, có biết bao Mẹ Việt Nam anh hùng trung hậu, tảo tận, lặng thầm với nỗi đau mất chồng, mất con nơi chiên trường để góp phần thêu dệt nên trang sử hào hùng, chói lọi của dân tộc. Có nhiều bà mẹ cũng chính là những chiện sĩ cách mạng kiên trung luôn xung kích trên mọi mặt trận như tham gia đầu tranh chính trị, bình vận hay trực tiếp cầm súng tham gia chiến đầu cùng chồng, con trong lực lượng vũ trang.

An Giang22/08/2026Xã Châu Phú (Đoàn xã Châu Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên dài đất hình chữ S, có biết bao Mẹ Việt Nam anh hùng trung hậu, tảo tận, lặng thầm với nỗi đau mất chồng, mất con nơi chiên trường để góp phần thêu dệt nên trang sử hào hùng, chói lọi của dân tộc. Có nhiều bà mẹ cũng chính là những chiện sĩ cách mạng kiên trung luôn xung kích trên mọi mặt trận như tham gia đầu tranh chính trị, bình vận hay trực tiếp cầm súng tham gia chiến đầu cùng chồng, con trong lực lượng vũ trang. Trong số những bà mẹ ấy, có mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Hạnh - một trong những tâm gương tiêu biểu của những người mẹ Việt Nam anh hùng.
Mẹ Trần Thị Hạnh sinh năm 1905, cư ngụ tại xã Phú Hữu, huyện An Phú, tỉnh An Giang. Mẹ có 3 người con là liệt sĩ hy sinh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. Ngày 24/4/1995, mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Gia đình mẹ Trần Thị Hạnh là một trong những gia đình cách mạng tiêu biểu, đã có nhiều đóng góp, hy sinh cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Khi còn trẻ, mẹ cùng chồng sinh sống ở xã Cỏ Tiêu, huyện Cỏ Thum, tỉnh Kaldal thuộc Vương quốc Campuchia. Chồng của mẹ là ông Huỳnh Văn Vuông tham gia cách mạng khi còn rất trẻ. Biết vợ chồng của mẹ tham gia cách mạng, địch tìm mọi cách mua chuộc, gây khó khăn. Sau đó, chúng bắt bớ và tra tấn hết sức dã man để buộc gia đình khai báo những người mà chúng tình nghi dính líu tới "Việt Cộng". Sau nhiều lần hăm dọa kể cả mua chuộc không thành chúng đốt nhà của mẹ. Để tránh mặt bọn quân thù, gia đình mẹ chuyển về xã Phước Hưng, huyện An phú để sinh sống và tiếp tục tham gia đấu tranh góp phần giành độc lập cho dân tộc.
Sau khi về Phước Hưng bị lộ, ông Vuông rời gia đình, lánh sang Đồng Tháp để hoạt động. Mẹ và các con tiếp tục dời nhà về ấp Phú Thạnh, xã Phú Hữu. Tuy nhiên,
Phú Hữu cũng là nơi bị giặc truy lùng, bắt bở, gây sự thường xuyên.
Trước sự áp bức, chèn áp, bắt nạt của bọn giặc Pháp; noi gương cha mẹ và theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ngày 20/7/1947, ba người con của mẹ là anh Huỳnh Văn Chẵn (sinh 1924), Huỳnh Tấn Phước (sinh 1926), Huỳnh Văn Chờ (sinh 1928) khoác ba lô lên đường ra chiến trường bảo vệ đất nước, gia nhập Tiểu đoàn 111 đánh Pháp và tay sai. Nhìn các con ra đi, mẹ Hạnh rơm rớm nước mắt. Ở nhà, còn lại một mình, mẹ phải bươn chải, thân cò lặn lội, thay chồng nuôi các con nhỏ dại.
Ngày 30/5/1950, Mẹ Hạnh nhận tin con trai Huỳnh Văn Chẵn hy sinh. Mẹ đi khắp nơi dò la tin tức về cái chết của con mình, với tia hy vọng mong manh đó không phải là sự thật. Nhưng sự thật về chiến tranh vốn rất phũ phàng, cuối cùng giấy báo tử của đơn vị anh Huỳnh Văn Chẵn cũng đến và mẹ cũng thôi hy vọng con trai mình còn sống. Nhưng nỗi đau này chưa nguôi thì nỗi đau khác lại liên tục ập tới, gần 1 năm sau, vào ngày 21/5/1951, cả 2 người con là Huỳnh Văn Chở và Huỳnh Tấn Phước đã anh dũng ngã xuống như anh trai của mình ngay trên quê hương giàu truyền thống cách mạng. Các anh đều hy sinh khi độ tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất của cuộc đời. Lặng nhìn xa xăm, nỗi đau ngập đầy trong đôi mắt đã dần mờ đục của người mẹ già. Nỗi đau đó vẫn đeo đẳng theo mẹ suốt cả cuộc đời.
Ba lần nhận tin báo tử của con, người mẹ ấy tưởng chừng như ngà quy, nhưng với lý tưởng cống hiến cho Tố quốc, mẹ đã biến đau thương thành hành động, càng nỗ lực để hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Mẹ âm thầm nuôi nấng, dạy dỗ các con và tiếp tục hoạt động cách mạng, móc nối cơ sở bí mật đưa anh em về xã hoạt động. Từ đó, nhà mẹ vừa là nơi nuôi chứa cán bộ, vừa là nơi tiếp nhận những nguồn thông tin bí mật. Nhờ đó mà các cơ sở cách mạng ở xã Phú Hữu và các vùng lân cận tránh được tổn thất.

Chiến tranh lùi xa, Mẹ biết trên đất nước ta có hàng nghìn người phải gánh chịu những mất mát, đau thương như mẹ và hơn mẹ.
Nên dẫu khuyết thiếu, đau thương và buồn tủi nhưng mẹ cũng rất đỗi tự hào về những đóng góp của các con của mẹ cho đất nước. Trong ánh mắt của mẹ xen lẫn nỗi đau và niềm tự hào đó. Mẹ đã sống một cuộc đời sáng ngời lý tưởng cách mạng. Mẹ đã hiến dâng những người con ưu tú của mình cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Sự hy sinh đó đã góp phần tô thắm thêm phẩm chất cao đẹp, khắc sâu thêm niềm tự hào về truyền thống phụ nữ Việt Nam "Anh hùng - Bất khuất - Trung hậu - Đảm đang" như 8 chữ vàng mà Bác Hồ trao tặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn