Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Huyến
Mẹ Trần Thị Huyến có bố là liệt sỹ, và 2 người con trai là liệt sỹ.
Mẹ Trần Thị Huyến sinh năm 1939 trong một gia đình có truyền thống cách mạng, ngay từ khi chào đời, mẹ đã chịu mất mát lớn lao khi người cha của mẹ là liệt sỹ Trần Hậu Trường một cán bộ hoạt động cách mạng đã hy sinh trong phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp vào năm 1938. Dù vậy qua những câu chuyện mà người thân kể lại, hình ảnh người cha anh dũng luôn khắc sâu trong trong tâm trí của mẹ. Chính tinh thần dũng cảm và lòng yêu nước của cha đã trở thành động lực để mẹ cố gắng vươn lên trong cuộc sống.
Tuổi thơ của mẹ gắn liền với những năm tháng đất nước còn khó khăn gian khổ, mẹ sớm phải phụ giúp gia đình làm việc đồng áng, quen với cuộc sống lao động vất vả, tuy cuộc sống thiếu thốn nhưng mẹ luôn giản dị, hiền hậu và chăm chỉ, những phẩm chất tốt đẹp ấy đã theo mẹ suốt cả cuộc đời.
Trưởng thành, mẹ Huyên lập gia đình và sinh được nhiều người con, trong những năm tháng ấy đất nước vẫn còn nhiều biến động, mẹ vừa làm lụng vất vả nuôi con ăn học, vừa dạy con sống có trách nhiệm với quê hương đất nước. Mẹ luôn nhắc nhở các con rằng gia đình mình có truyền thống cách mạng nên phải sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước
Khi đất nước cần, các con của mẹ đã tiếp bước truyền thống gia đình, sẵn sàng lên đường làm nhiệm vụ. Hai người con trai của mẹ là liệt sỹ Nguyễn Văn Đường và liệt sỹ Nguyễn Văn Cát đã tham gia làm nhiệm vụ Quốc tế tại Campuchia, những ngày tiễn con lên đường mẹ vừa tự hào vừa lo lắng. Mẹ hiểu rằng con mình đang thực hiện nhiệm vụ cao cả, vì hòa bình và nghĩa vụ quốc tế.
Trong thời gian các con làm nhiệm vụ, mẹ luôn mong ngóng tin tức từ chiến trường. Mỗi lá thư của các con gửi về mẹ vô cùng xúc động, trong những bức thư ấy các anh thường kể về cuộc sống nơi chiến trường về tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước được hòa bình, những dòng chữ giản dị ấy trở thành niềm an ủi lớn lao đối với mẹ.
Thế nhưng chiến tranh luôn mang theo mất mát đau thương, lần lượt hai người con trai của mẹ đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ngày nhận tin báo tử của con, mẹ Huyên gần như không thể đứng vững, nỗi đau ấy không gì có thể diễn tả được bằng lời.
Tuy vậy, bằng nghị lực phi thường và lòng yêu nước sâu sắc, mẹ Huyên đã cố gắng vượt qua những nổi đau ấy, mẹ luôn tự nhủ rằng các con của mình đã hy sinh vì tổ quốc, vì hòa bình của đất nước. Chính suy nghĩ ấy đã giúp mẹ có thêm sức mạnh để tiếp tục sống và chăm lo cho gia đình.
Sau chiến tranh mẹ Huyên sống cùng con cháu tại phường Trần Phú, tỉnh Hà Tĩnh.



