Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh Hùng Trần Thị Khảm

Hưng Yên24/12/2025Anh Thơ 7C (Trường THCS Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Mẹ Việt Nam Anh Hùng Trần Thị Khảm

Người viết: Trần Thị Anh Thơ, học sinh lớp 7C, trường THCS Thị Trấn Khoái Châu.

Trong bom đạn chiến tranh, có những người mẹ âm thầm gánh trên vai cả nỗi đau riêng và vận mệnh Tổ quốc. Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Khảm là một trong những người mẹ như thế - một đời “thời hoa lửa”, vừa cháy lên rực rỡ vì lý tưởng, vừa âm ỉ những nỗi đau không bao giờ nguôi. Thời con gái trong lửa đạn sinh ra ở một làng quê nghèo, mẹ Khảm lớn lên giữa những mùa đói, những đêm giặc càn, giữa tiếng khóc ly tán của bao gia đình. Từ khi còn rất trẻ, mẹ đã chứng kiến cảnh làng xóm bị đốt phá, người thân, hàng xóm bị bắt bớ, tra tấn. Chính những ngày tháng đó đã thắp trong mẹ một ngọn lửa: phải đứng lên làm cách mạng, phải góp chút sức mình để quê hương thoát cảnh lầm than. Khi phong trào kháng chiến lan rộng, mẹ tham gia cơ sở, làm giao liên, nuôi giấu cán bộ. Dáng người nhỏ, chân đất, chiếc nón lá cũ kỹ, mẹ đi khắp các nẻo đường làng, qua những bờ tre, những cánh đồng, mang theo thư từ, tài liệu, cơm nắm, gói muối vừng cho bộ đội. Đêm đến, căn bếp nhỏ nhà mẹ lại đỏ lửa, mẹ lặng lẽ nấu cơm, ninh cháo, phơi khô từng hạt gạo góp vào “hũ gạo nuôi quân”. Người vợ, người mẹ trong “thời hoa lửa” Lấy chồng là một người lính Cụ Hồ, ngày cưới của mẹ cũng là ngày mẹ chuẩn bị tinh thần cho những tháng ngày chờ đợi. Chồng ra trận, một nửa trái tim mẹ gửi ngoài chiến trường, nửa còn lại ở lại nơi hậu phương, nuôi con, nuôi ý chí. Rồi lần lượt, các con trai của mẹ lớn lên trong tiếng súng, tiếng máy bay gầm rú. Có người chưa kịp khoác trọn bộ áo lính, mới chỉ là cậu thanh niên đôi mươi đã vội vã “đi B”. Mẹ luôn là người tiễn con ra bến, tay run run sửa lại cổ áo, nhét thêm vào ba lô nắm cơm, mấy củ khoai, gói lạc rang. Mẹ dặn con: “Ra ngoài đó, thương đồng đội như ruột thịt. Mẹ ở nhà không lo cho mẹ, chỉ lo con sống sao cho xứng mặt người lính.” Trong “thời hoa lửa” ấy, nhà mẹ chẳng lúc nào đủ gạo. Bữa cơm nhiều sắn, nhiều khoai, nhưng đến khi có bộ đội, du kích ghé qua, mẹ lại xới bát cơm trắng nhất, phần ngon nhất nhường cho các anh. Mẹ vẫn nói với con: “Các con của mẹ ở chiến trường cũng đang có người khác nhường phần như thế...” Những tin báo tử và trái tim không gục ngã

Chiến tranh không chỉ lấy đi mùa màng, mái nhà, mà còn cướp mất những đứa con yêu dấu của mẹ. Tin báo tử đầu tiên ập đến nhà như tiếng sét. Tấm giấy báo tử gấp lại cẩn thận, nét chữ nguệch ngoạc của cán bộ xã run run đọc: con trai mẹ đã anh dũng hy sinh. Mẹ lặng người. Nước mắt chảy trong lòng, nhưng trước bàn thờ con, mẹ khấn: “Con đi rồi, nhưng con đi cho Tổ quốc. Mẹ còn, mẹ sẽ thay con lo cho anh em, cho vợ con con...” Rồi mất mát không dừng lại ở đó. Lần thứ hai, rồi có thể là lần thứ ba, tấm giấy màu vàng, chiếc bì thư với dòng chữ “tin buồn” lại đến. Mỗi lần như vậy, ngực mẹ như có ai xé toạc, nhưng mẹ không cho phép mình gục ngã. Mẹ hiểu, đằng sau sự hy sinh của một người con là bình yên của bao gia đình khác. Chính vì thế, dù mang trên đầu nhiều tang trắng, mẹ vẫn tiếp tục làm cơ sở nuôi quân, vẫn âm thầm đi vận động bà con ủng hộ thóc gạo, chở che cho cán bộ, động viên những người mẹ khác nén đau, cho con tiếp tục ra trận. Hoa lửa hóa ngọn đuốc sáng Ngày đất nước hòa bình, bà con trong làng đã quen với hình ảnh một người mẹ tóc bạc, dáng gầy, chân chậm, sáng ra đồng, chiều lại qua nghĩa trang liệt sĩ. Mẹ lau từng tấm bia, nhổ từng bụi cỏ, thắp nén nhang cho cả con mình và con của người khác. Với mẹ, tất cả họ đều là con. Khi Đảng và Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, mẹ chỉ cười hiền: “Anh hùng là các con ngoài mặt trận. Mẹ chỉ làm những gì một người mẹ phải làm.” Nhưng chính cuộc đời mẹ - từ người thiếu nữ đi làm giao liên, người vợ, người mẹ tiễn chồng, tiễn con ra trận, chịu đựng bao đau thương mà vẫn kiên cường bám đất, bám làng - đã làm nên hai chữ “anh hùng” giản dị mà vĩ đại. Lời nhắn gửi đến thế hệ hôm nay Câu chuyện “thời hoa lửa” của mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Khảm không chỉ là trang sử hào hùng mà còn là lời nhắc nhở âm thầm: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả cuộc đời của biết bao bà mẹ như mẹ. Mỗi khi đứng trước tượng đài liệt sĩ, đi ngang qua một con đường, ngôi trường mang tên Mẹ Việt Nam anh hùng, chúng ta - đặc biệt là người trẻ - chỉ cần tự hỏi: mình đã sống xứng đáng với những hy sinh ấy hay chưa?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn