Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Khảm
"Người Mẹ Nằm Lại Với Quê Hương" - Một câu chuyện ngắn giàu cảm xúc, khắc họa hình ảnh người mẹ Trần Thị Khảm ở vùng đất Phong Điền (Thừa Thiên Huế). Tác phẩm kể về sự hy sinh thầm lặng của mẹ khi tiễn hai người con trai ra trận, cả hai đều không trở về. Bằng giọng văn nhẹ nhàng, thấm đẫm chất Huế, câu chuyện tôn vinh phẩm chất cao đẹp của các bà mẹ Việt Nam và khép lại với hình ảnh cảm động về sự tri ân của đất nước dành cho mẹ qua ngôi nhà tình nghĩa.
Người Mẹ Nằm Lại Với Quê Hương
Ở vùng đất cát trắng Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế, nơi dòng sông Ô Lâu hiền hòa chảy qua những xóm làng yên bình, có một ngôi nhà nhỏ nằm khiêm tốn dưới bóng cây dừa. Chủ nhân của ngôi nhà ấy là Mẹ Trần Thị Khảm, một người phụ nữ nhỏ bé, già nua, nhưng mang trong mình một trái tim đã hóa đá bởi đau thương và kiêu hãnh.
Mẹ sinh ra và lớn lên trên mảnh đất nghèo khó nhưng giàu truyền thống cách mạng. Lấy chồng, sinh con, cuộc sống của mẹ là những tháng ngày tảo tần, chắt chiu từng hạt gạo, củ khoai nuôi các con khôn lớn. Rồi tiếng súng kháng chiến lại vang lên, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc biết bao trái tim trai tráng trong làng, trong đó có những đứa con của mẹ.
Ngày ấy, trong căn nhà lá đơn sơ, mẹ Trần Thị Khảm đã đứng lặng lẽ nhìn hai người con trai của mình khoác ba lô lên đường. Không có những giọt nước mắt chảy dài trên má, bởi nước mắt của người mẹ xứ Huế thường chảy ngược vào trong. Mẹ chỉ nắm chặt tay các con, cố nén nghẹn ngào dặn dò: "Các con đi, mẹ ở nhà lo liệu được. Cố gắng mà đánh giặc, giữ yên bờ cõi cho dân làng".
Mẹ đã cho đi những gì quý giá nhất đời mình: những đứa con. Và rồi, từng cánh thư, từng tin tức từ chiến trường gửi về dần thưa thớt cho đến một ngày, hai người con trai của mẹ đã ngã xuống trên chiến trường miền Nam đầy khốc liệt. Họ không trở về trong tiếng reo hò của ngày chiến thắng, họ nằm lại nơi rừng thiêng nước độc, nằm lại tuổi hai mươi bên đồng đội.
Người mẹ ấy, với tấm bằng Tổ quốc ghi công, không có một nấm mộ để hàng ngày ra thắp nén hương cho con, chỉ có hương khói từ bàn thờ gia tiên và nỗi nhớ thương dằng dặc. Mẹ Trần Thị Khảm bước qua nỗi đau ấy như thế nào? Có lẽ là bằng sự cố gắng phi thường và niềm tự hào về sự hy sinh cao cả của các con. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục góp công, góp sức nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng quê hương. Rất nhiều năm tháng trôi qua, mái tóc mẹ bạc trắng như mây trời Phong Điền. Dáng mẹ ngày càng còng hơn dưới gánh nước, luống rau. Nhưng đôi mắt mẹ vẫn sáng, vẫn nhìn về tương lai với niềm tin son sắt.
Thời gian không làm mờ đi những mất mát, nhưng tình cảm của đồng bào và đất nước dành cho mẹ thì không bao giờ nguôi. Vào một ngày thu tháng 9 năm 2020, khi mẹ đã 93 tuổi, quân đội và chính quyền địa phương đã đến bên mẹ. Họ không chỉ mang đến những lời thăm hỏi ân cần mà còn khởi công xây dựng một ngôi nhà tình nghĩa cho mẹ . Căn nhà cấp 4 rộng 60 mét vuông ấy, với số tiền hỗ trợ 80 triệu đồng từ Bộ Quốc phòng, không chỉ là một công trình xây dựng, nó là tấm lòng, là sự tri ân sâu sắc của cả dân tộc dành cho một người mẹ đã hy sinh những gì quý giá nhất .
Khi những viên gạch đầu tiên được đặt xuống, có ai đó thấy mẹ lặng lẽ đưa tay quệt đi giọt nước mắt. Lần này, có lẽ không phải là nước mắt của nỗi đau mất mát, mà là nước mắt của sự ấm áp, của lòng biết ơn khi thấy mình vẫn còn được Đảng, Nhà nước và nhân dân nhớ đến.
Mẹ Trần Thị Khảm ra đi sau đó không lâu, nhưng câu chuyện về mẹ vẫn còn mãi như một chứng tích hào hùng và bi tráng của dân tộc. Mẹ không chỉ là một "bà mẹ" trong danh sách những người được phong tặng danh hiệu cao quý, mẹ là biểu tượng cho hàng ngàn, hàng vạn bà mẹ Việt Nam đã im lặng chịu đựng mất mát, gửi những đứa con thân yêu nhất của mình cho đất nước. Ngôi nhà tình nghĩa ấy, những phần quà tri ân ấy, và những câu chuyện như thế này chính là cách để thế hệ mai sau mãi mãi khắc ghi công ơn trời biển của mẹ.



