Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Quang
Bài viết được trích từ quyển "Mẹ Việt Nam anh hùng huyện Chợ Lách" – xuất bản vào năm 2001, trang 158.
“Dù ai nói ngã nói nghiêng
Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân”
Đó là tâm sự của Mẹ Trần Thị Quang trong những năm dài cả nước ta kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.
Mẹ sinh năm 1905 tại ấp Vĩnh Hiệp, xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách. Mẹ xuất thân trong một gia đình bần nông chất phát, giản dị. Thời con gái, Mẹ sống chật vật với miếng ruộng và đám rẫy quanh nhà. Mẹ vui chị vui em trong tổ đổi công để đổi lấy chém cơm, manh áo góp phần cùng gia đình.
Mẹ lập gia đình với ông Lê Văn Muôn – một thanh niên cùng ấp Vĩnh Hiệp với Mẹ. Căm thù đế quốc xâm lược, ông sớm giác ngộ cách mạng và phấn đấu đứng trong hàng ngũ Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Cả nhà cùng một chí hướng góp phần đánh Tây ra khỏi xóm làng. Cuộc sống của gia đình Mẹ nào đâu được yên. Nay ở chỗ này, mai phải tản cư đi nơi khác. Dù khó khăn bao nhiêu cả nhà cũng không nản. Hàng xoài Vĩnh Hiệp lúc bấy giờ còn sầm uất, bọn Tây và tay sai cũng lùng sục khắp nơi. Cái ăn cái mặc của người dân khổ sở trăm đường. Hạt lúa, củ khoai biết thương dân mình nhẫn nại đánh Tây. Mẹ cấy lúa, cắt mướn, giã gạo, be bờ, đắp đập... Mẹ không từ nan việc gì miễn là việc đó có lợi cho nhà, cho bà con mình.
Trân trọng biết bao khi sáu người con của Mẹ có 05 người là đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam và 03 người đã hy sinh anh dũng vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc.
“Con đi vì nước Mẹ không giữ", nhưng lòng Mẹ quặn đau mỗi lần hay tin con mình hy sinh.
Anh Lê Văn Triệu, công tác giao liên xã Vĩnh Thành thời chiến tranh - một đảng viên phẩm chất tốt đẹp đã từ trần.
Anh Lê Văn Dung: tham gia cách mạng với nhiệm vụ giao liên xã Vĩnh Thành là đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam. Anh đã hy sinh vì sự nghiệp chung. Mẹ khóc con mình đã ra đi và không bao giờ trở lại. Thương con dâu và cháu nội, bây giờ Mẹ phải cực khổ thêm để chia sẻ cho con cháu một phần lo cuộc sống.
Anh Lê Văn Ngôn, sinh năm 1939. Bà con ở giồng Thầy Tám Vĩnh Hiệp gọi anh là anh Bảy Ròm. Anh là thương binh 4/4 trong một lần chống lại trận càn của giặc vào năm 1964. Hiện nay anh Lê Văn Ngôn cùng gia đình sinh sống tại ấp Vĩnh Hiệp – xã Vĩnh Thành. Anh đang là người thờ phượng mẹ Trần Thị Quang và hai em trai. Cuộc sống của anh tuy có được chế độ chính sách và sự đùm bọc của địa phương nhưng vẫn còn ngổn ngang trăm nỗi khó khăn.
Anh Lê Văn Hết-Xã đội trưởng xã Vĩnh Thành-đảng viên, hy sinh anh dũng trong lúc thi hành nhiệm vụ.
Anh Lê Văn Chót – du kích xã Vĩnh Thành, cũng hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc bảo vệ Tổ quốc.
Bà con làng xóm ấp Vĩnh Hiệp còn giữ mãi hình ảnh mẹ Trần Thị Quang là người phụ nữ hiền lành, thương chồng, thương con, cắt một phần khúc ruột của mình cho sự bình yên của quê hương. Mẹ sống giản dị, thật thà, không lớn tiếng với ai. Con dâu của Mẹ còn nhớ như in Mẹ chồng mình đôn hậu, tận tình thương con, thương cháu.
Ngày hòa bình Mẹ mừng chảy nước mắt. Năm tháng khổ đau đã qua. Mẹ không tính toán mình có bao nhiêu lần khổ cực vì quê hương, Mẹ không phân vân khi đưa con mình tham gia cách mạng. Mẹ là một chiến sĩ vô danh âm thầm đóng góp xương máu con mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Rằm tháng giêng năm 1976, Mẹ đã từ trần. Mẹ đã ra đi thật bình yên vào cõi vĩnh hằng. Mẹ ơi ! Mẹ có biết không? Ngày 17/12/1994 Mẹ đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu: “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”. Mẹ đã có ba con hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc. Mẹ ơi ! Mẹ hãy yên tâm. Ấp Vĩnh Hiệp mình giờ đã có điện sáng, có đường lộ thẳng tăm tắp, có ngôi trường mới. Ấp Vĩnh Hiệp cùng với quê hương đất nước đổi thay, đổi thay từng ngày.
"Hương xưa còn tỏa đâu đây
Âm thầm góp sức dựng xây xóm làng"



