Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Tường
*Bài viết được trích từ quyển "Mẹ Việt Nam anh hùng huyện Chợ Lách" — xuất bản vào năm 2001, trang 211.
Mẹ Trấn Thị Tường, sinh năm 1927 ở ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung huyện Chợ Lách. Vì có một người con độc nhất hy sinh trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước nên Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”.
Vốn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng, lại được sống trên quê hương chiếc nôi cách mạng của huyện nên Mẹ sớm có tinh thần yêu quê hương, đất nước và lòng căm thù giặc sâu sắc. Lớn lên Mẹ lập gia đình cũng tại ấp Thanh Trung. Nhưng vì không đồng quan điểm trong cuộc sống với chồng nên Mẹ sớm chia tay với chồng khi vừa sinh nở đứa con đầu lòng. Sống một mình nuôi con nhỏ, Mẹ phải nương tựa vào cha mẹ già. Gia đình nghèo Mẹ phải làm lụng cực nhọc sớm hôm. Mẹ phải đi làm thuê làm mướn đủ mọi chuyện từ việc đi cấy, đi cắt lúa mướn đến việc xay lúa, giã gạo cho người khác để lấy tiền lấy gạo nuôi con.
Cực khổ là vậy nhưng Mẹ không hề than thở. Mẹ còn tham gia các phong trào cách mạng ở địa phương.
Những năm 1955 – 1960, Mẹ gửi con cho cha mẹ già để tham gia phong trào phụ nữ đấu tranh chính trị với địch ở khắp nơi; suốt thời gian kháng chiến, Mẹ tự nguyện làm giao liên liên lạc cho lực lượng cách mạng từ ấp - xã nhà đến căn cứ cách mạng của huyện dù ở đâu; Mẹ tự giác nuôi quân chiến đấu. Vì vậy trong thời gian công tác, Mẹ phải lòng một Bí thư xã ủy xã Nhuận Phú Tân (huyện Mỏ Cày). Tưởng có thể yên bề gia thất, nào ngờ chiến tranh thật ác nghiệt, người bạn tình lần thứ hai của Mẹ cũng đã hy sinh. Đồng Khởi năm 1960 nổ ra, Mẹ chấp nhận cho đứa con trai duy nhất của mình là anh Đặng Văn Thất tham gia lực lượng du kích xã. Chưa đầy một năm khi Mẹ tiễn anh lên đường gia nhập lực lượng vũ trang huyện (ở trung đội đặc công), năm 1970, địch bình định ác liệt khắp các vùng nông thôn. Trong một trận đánh bót ở Sùng Tần, đứa con thương yêu nhất của đời Me hy sinh.
Không chồng, mất con, có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ! Nhà ở gần đồn, biết Mẹ góa chồng và có quan hệ với cách mạng nên địch thường o ép làm khó dễ đủ điều. Nhưng lòng Mẹ không hề nao núng. Mẹ vẫn một lòng trung trinh với cách mạng.
Hòa bình lập lại, tuổi già, bệnh hoạn, Mẹ sống chỉ có một mình cô đơn hiu quạnh. Mẹ rất cần người sớm hôm chăm sóc, an ủi, nhưng người thân của Mẹ chẳng còn ai. Chính quyền địa phương có cất cho Mẹ căn nhà tình nghĩa và thỉnh thoảng mới có điều kiện đến thăm Mẹ.
Mẹ mất năm 1997 trong tình thương của bà con chòm xóm. Hiện người em trai của Mẹ đang thờ cúng Mẹ. Cuộc đời và sự hy sinh cao cả của mẹ Tường rất đáng để cho chúng ta trân trọng và học tập.



