Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Viết
Cái danh xưng Thân nhân liệt sĩ nghe thì vinh quang, nhưng có ai thấu nó nặng nề và đau đớn đến nhường nào trên đôi vai gầy của một người phụ nữ như bà Trần Thị Viết (1893-19/6/2011)Viết về bà mà em muốn khóc thương cho một người mẹ đã tám lần đứt ruột tiễn con đi để rồi bảy lần nhận về những tờ giấy báo tử lạnh lẽo. Là người phụ nữ phải nén nỗi đau mất con vào trong lớp áo nâu sòng, chọn cửa Phật làm nơi trú ngụ nhưng tâm can chưa một ngày được bình yên vì nỗi nhớ con vò xé. Xót xa làm sao khi nhìn người mẹ ấy bị quân thù đánh đập trong trại giam, thân hình nhỏ bé gánh chịu đòn roi mà vẫn kiên cường không thốt một lời kêu gọi các con bỏ cuộc. Đó là cái giá nghiệt ngã của việc làm mẹ của những anh hùng: người ta đi rồi thì hết, nhưng người ở lại như bà phải sống để mà đau, sống để mà thờ phụng, sống để mà đối mặt với những khoảng trống không gì bù đắp nổi. Hai người con mất tích không tìm thấy mộ như hai vết dao cứa vào lòng người mẹ, khiến bà cả đời cứ đau đáu nhìn về phía chân trời, không biết nắm xương tàn của con mình giờ đang nằm lạnh lẽo ở đâu.Làm thân nhân liệt sĩ không phải là để nhận những tấm bằng khen treo trên vách, mà là để hằng ngày đối diện với những mâm cơm vắng bóng người, với cái tĩnh lặng đến đáng sợ của căn nhà mà lẽ ra phải đầy ắp tiếng cười con trẻ. Em thấy thương bà, một người phụ nữ kiên cường đi qua những bão giông cuộc đời, dùng chính sự chịu đựng đến phi thường của mình để làm nhân chứng cho một thời kỳ mà sự hy sinh của người ở lại cũng anh dũng chẳng kém gì người ra trận.Xót xa cho một kiếp người đã dâng hiến tất cả, từ chồng đến con, để rồi cuối đời chỉ còn lại đôi bàn tay gầy guộc lần tràng hạt, cầu nguyện cho những linh hồn đã hóa thân vào đất đá quê hương.



