Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng - Trần Thị Viết

Ở xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An, có một nhà tưởng niệm được xây dựng gần UBND xã, nhìn ra dòng Vàm Cỏ Tây. Đó là nhà tưởng niệm Mẹ Việt Nam Anh hùng (VNAH) Trần Thị Viết, người đã mất 7 người con trai trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Trong đó, có 2 liệt sĩ chưa tìm được mộ. Trong Nhà tưởng niệm Mẹ VNAH Trần Thị Viết là bàn thờ mẹ, cụ ông Nguyễn Văn Dành (chồng mẹ) và 7 liệt sĩ. Lần lượt 8 lần tiễn con đi, mẹ 7 lần "khóc thầm lặng lẽ". Một nỗi đau không thể nào kể xiết! Để viết

Thái Nguyên02/03/2026Tô Văn Hưng (K61.ĐKT.K08,Khoa Điện,Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp_ĐH Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngôi đền thiêng của những người mẹ Việt Nam, mẹ Trần Thị Viết (Tuyên

Thạnh, Mộc Hóa, Long An) là một sự hiện diện đặc biệt. Không chỉ vì mẹ sống thọ

qua ba thế kỷ, mà bởi cuộc đời mẹ là một cuốn biên niên sử bằng máu và nước mắt,

nơi sự hy sinh vượt qua mọi giới hạn mà một con người có thể tưởng tượng được.

Mẹ Viết có 10 người con trai, và cả 10 người đã lần lượt ngã xuống trên khắp các

chiến trường. Hãy thử tưởng tượng, 10 lần mẹ mang nặng đẻ đau, 10 lần nuôi con

khôn lớn, và cũng chính 10 lần mẹ tự tay thắp nén nhang tiễn biệt những khúc ruột

của mình.

Có những năm tháng, nỗi đau ập đến liên tiếp. Đứa con này vừa nằm xuống, đứa

con sau lại thắt chặt dải khăn tang lên đầu, xin phép mẹ được tiếp bước anh mình ra

trận. Và mẹ, với trái tim tan nát nhưng ý chí sắt đá, lại gật đầu: "Đi đi con, nước còn

giặc thì nhà không thể yên". Đó không đơn thuần là sự hy sinh, đó là một hành động

anh hùng thầm lặng, là niềm tin tuyệt đối vào ngày độc lập của dân tộc.

Không chỉ hiến dâng những người con, mẹ Viết còn là một "pháo đài" tại chỗ. Ở

vùng đất Long An "trung dũng kiên cường", mẹ là người trực tiếp tham gia:

Đào hầm, nuôi giấu: Dưới sàn nhà, bên gốc dừa của mẹ là nơi ẩn náu của các cán

bộ đặc công. Mẹ vừa làm lính, vừa làm dân, vừa là người liên lạc mưu trí qua mắt

bao đợt càn quét của địch.

Tiếp tế xuyên đêm: Những đêm rằm hay những tối tối trời, mẹ một mình chèo xuồng

trên dòng sông Vàm Cỏ Đông, dưới làn đạn pháo của địch để đưa cơm, đưa thuốc

cho bộ đội trong bưng biền. Đôi bàn tay gầy guộc ấy đã chèo lái qua bao cơn bão

lửa để bảo vệ mạch máu cách mạng.

Mẹ Trần Thị Viết đã đi xa ở tuổi 119, nhưng câu chuyện về mẹ vẫn sừng sững như

một ngọn hải đăng soi sáng tâm hồn của bao thế hệ. Mẹ không để lại những chiến

công lẫy lừng bằng súng đạn, mẹ để lại cho dân tộc một di sản về sự tận hiến.

Gửi các bạn trẻ — những người đang làm chủ kỷ nguyên số và những giá trị hiện

đại:

Hãy học cách trân trọng "Giá trị của sự im lặng": Những người như mẹ Viết không

bao giờ kể công, không bao giờ đòi hỏi. Mẹ hy sinh vì đó là lẽ sống. Giữa một thế

giới ồn ào, hãy học cách lặng lẽ cống hiến, lặng lẽ làm tốt công việc của mình với

một cái tâm trong sáng nhất.

Định nghĩa lại về "Áp lực": Đôi khi chúng ta cảm thấy kiệt sức vì một bài kiểm tra khó

hay một công việc không như ý. Khi đó, hãy nhớ về hình ảnh mẹ Viết 10 lần nhận

báo tử nhưng vẫn đứng vững để tiếp tục nuôi cán bộ. Hãy lấy đó làm động lực để

thấy rằng: Không có khó khăn nào là không thể vượt qua nếu tâm hồn bạn đủ rộng

mở và ý chí đủ kiên cường.

Sống trách nhiệm để xứng đáng với "Nợ máu xương": Mỗi phút giây bạn được sống

tự do, được theo đuổi đam mê, chính là nhờ những người con của mẹ đã đánh đổi

thanh xuân dưới lòng đất lạnh. Hãy biến lòng biết ơn thành hành động: Học tập tốt

hơn, sống tử tế hơn và cống hiến nhiều hơn cho cộng đồng.

Mẹ Trần Thị Viết đã hóa thân vào mây trắng, vào phù sa sông Vàm Cỏ, nhưng ánh

mắt hiền hậu và đôi bàn tay lam lũ của mẹ vẫn sẽ mãi là lời nhắc nhở: Hòa bình này

vĩ đại lắm, hãy giữ gìn nó bằng cả trái tim mình. Hôm nay, khi chúng ta nhắc tên mẹ,

không phải để khóc thương, mà để tự hào về một dân tộc có những người mẹ vĩ đại

đến thế. Hãy để tinh thần của mẹ Viết chảy trong huyết quản của bạn, thúc giục bạn

trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn