Mẹ Việt Nam Anh hùng – Trần Thị Viết
Đỗ Ngọc Hải Đăng
Mẹ Việt Nam Anh hùng – Trần Thị Viết
Chiều xuống trên một miền quê yên bình. Con đường làng trải dài giữa những hàng cây, tiếng chim gọi nhau về tổ hòa cùng làn khói bếp. Trong căn nhà nhỏ nằm nép bên vườn cau, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết lặng lẽ ngồi bên hiên, đôi mắt đã in dấu thời gian nhưng vẫn ánh lên một vẻ hiền từ, sâu thẳm.
Trước mặt mẹ là bàn thờ gia tiên. Những nén nhang cháy đỏ, làn khói mỏng bay lên như mang theo những lời người còn sống gửi đến những người đã nằm lại với đất.
Ngày ấy, chiến tranh đi qua làng quê bằng những tiếng bom, tiếng đạn và những cuộc chia ly không hẹn ngày trở lại. Mẹ đã tiễn những người con của mình ra trận. Mẹ không giữ họ lại, bởi mẹ hiểu phía trước là Tổ quốc đang cần những người con đứng lên bảo vệ.
Ngày tiễn con, mẹ chỉ lặng lẽ dặn:
— Các con đi chiến đấu, nhớ giữ gìn đồng đội. Nếu có ngày trở về thì về với mẹ. Còn nếu không về được, mẹ chỉ mong các con đã sống một cuộc đời có ích cho quê hương.
Rồi những người con ấy đi.
Có những lá thư mẹ nhận được trong niềm vui xen lẫn nước mắt. Những dòng chữ ngắn ngủi kể chuyện chiến trường, kể nỗi nhớ nhà, kể những ước mơ giản dị về một ngày đất nước hòa bình.
Nhưng rồi một ngày, người đưa thư không mang theo lá thư của con.
Họ mang đến cho mẹ một tin dữ.
Mẹ ngồi rất lâu. Không khóc. Đôi bàn tay gầy run nhẹ trên vạt áo. Ngoài sân, gió vẫn thổi qua hàng cau, tiếng lá xào xạc như tiếng ai gọi từ một nơi rất xa.
Đêm ấy, mẹ thắp một nén nhang.
Mẹ nói trong nước mắt:
— Con ơi, mẹ nhớ con lắm. Nhưng mẹ tự hào về con.
Từ đó, căn nhà nhỏ có thêm một góc thiêng liêng dành cho những người con không trở về.
Năm tháng trôi qua. Chiến tranh kết thúc. Những con đường quê ngày một khang trang, trẻ em lớn lên trong tiếng cười và những buổi đến trường bình yên. Mỗi dịp lễ, Tết, những người lính, đoàn viên, thanh niên lại đến thăm mẹ.
Có người hỏi:
— Mẹ có buồn không?
Mẹ mỉm cười, ánh mắt hướng ra cánh đồng xanh phía trước:
— Buồn chứ. Người mẹ nào mất con mà chẳng buồn. Nhưng nhìn đất nước được bình yên, nhìn các cháu được học hành, được lớn lên mà không phải nghe tiếng bom đạn… mẹ thấy những gì các con mẹ đã hy sinh là xứng đáng.
Câu nói giản dị ấy khiến mọi người lặng đi.
Bởi họ hiểu rằng, phía sau hai tiếng “hòa bình” là biết bao người mẹ đã chờ con trong vô vọng; phía sau mỗi con đường bình yên hôm nay là những bước chân của những người lính đã đi mãi không về.
Mẹ Trần Thị Viết đã đi qua những năm tháng đau thương bằng một trái tim của người mẹ và một tình yêu lớn lao dành cho quê hương, đất nước.
Giờ đây, mái tóc mẹ đã bạc trắng. Dáng mẹ chậm hơn, bước chân yếu hơn. Nhưng mỗi khi có người trẻ đến thăm, mẹ vẫn nhắc:
— Các cháu phải biết quý cuộc sống hôm nay. Hãy sống sao cho tử tế, yêu thương nhau và có ích cho đất nước.
Ngoài sân, nắng chiều rơi trên những tàu lá cau. Một cơn gió nhẹ đi qua, làm những nén nhang trên bàn thờ khẽ rung.
Mẹ ngồi đó, bình yên như một bóng cây giữa quê hương.
Và trong sự bình yên ấy, người ta có thể cảm nhận được một câu chuyện không bao giờ cũ: câu chuyện về những người mẹ đã trao cho Tổ quốc những gì quý giá nhất của cuộc đời mình — những người con.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết không chỉ là một người mẹ đã chịu đựng mất mát. Mẹ còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và của sức mạnh Việt Nam được sinh ra từ những người phụ nữ bình dị.
Mẹ đã mất đi những người con, nhưng từ sự hy sinh ấy, mẹ đã góp phần gìn giữ một thế hệ được sống trong hòa bình.



