Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TRẦN THỊ VIẾT: TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ BÊN DÒNG VÀM CỎ

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TRẦN THỊ VIẾT: TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ BÊN DÒNG VÀM CỎ

Tây Ninh06/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dòng sông không chỉ chở nặng phù sa mà còn oằn mình chở che cho lịch sử. Dòng Vàm Cỏ Đông hiền hòa chảy qua những xóm làng yên ả ngày nay, ít ai biết rằng dưới lòng sông ấy, và trên chính đôi bờ này, từng tấc đất đều thấm đẫm máu xương của một thời hoa lửa.

Tôi tìm về xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng – vùng đất thuộc tỉnh Long An cũ, nơi mà theo sự biến thiên của lịch sử và địa giới hành chính, nay đã sáp nhập và trở thành một phần máu thịt của tỉnh Tây Ninh thân yêu. Tại đây, câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết vẫn được người dân truyền tụng như một huyền thoại sống về lòng dũng cảm và đức hy sinh vĩ đại của người phụ nữ Nam Bộ.

Sinh ra và lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa điêu linh, cuộc đời Mẹ Viết gắn liền với những thăng trầm của vận mệnh dân tộc. Nếu chiến tranh là những vết thương, thì trái tim Mẹ chi chít những vết sẹo không bao giờ lành. Lịch sử vùng đất này còn ghi lại, Mẹ có mười người con thì đã có đến bảy người con trai lần lượt lên đường và anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Không nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ mất con, nhất là khi nỗi đau ấy lặp lại đến bảy lần. Có những chiều tà bên dòng Vàm Cỏ, bóng Mẹ lặng lẽ nhìn ra sông, nén chặt dòng nước mắt vào trong, biến đau thương thành hành động cách mạng, hóa thành khối thép của lòng căm thù giặc.

Mẹ Viết không chỉ là một nạn nhân của chiến tranh, Mẹ còn là một chiến sĩ kiên trung trên mặt trận thầm lặng. Căn nhà lá đơn sơ của Mẹ giữa vùng rốn lũ năm xưa từng là nơi nuôi giấu cán bộ, là trạm giao liên an toàn cho bộ đội chủ lực. Dưới làn mưa bom bão đạn và sự kìm kẹp gắt gao của kẻ thù nơi vùng biên giới Tây Ninh - Long An (cũ), Mẹ vẫn chong đèn thâu đêm vá áo cho chiến sĩ, tay trần đào hầm bí mật, chèo xuồng tiếp tế lương thực cho tiền tuyến.

Tấm lòng của Mẹ như dòng sông quê hương, cứ âm thầm chảy mãi, bồi đắp phù sa cho cây đời cách mạng nở hoa. Dù kẻ thù có dùng mọi thủ đoạn dọa dẫm, Mẹ vẫn một lòng kiên trung, che chở cho những đứa con của cách mạng như che chở cho chính khúc ruột của mình.

Chiến tranh lùi xa, những ranh giới hành chính có thể thay đổi, vùng đất Long An xưa kia nay đã hòa chung vào tỉnh Tây Ninh để cùng phát triển, nhưng ký ức về Mẹ thì vẫn vẹn nguyên giá trị. Mẹ Viết đã về với đất mẹ bao dung, thọ 119 tuổi, để lại cho đời một di sản vô giá. Đó không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về cái giá của hòa bình. Mỗi khi nhắc đến tên Mẹ, chúng tôi – những người trẻ sinh ra trong hòa bình – lại thấy lòng mình rưng rưng xúc động và tự hào.

Giữa cuộc sống hiện đại hối hả, hình ảnh Mẹ Trần Thị Viết nhắc nhở chúng ta sống chậm lại, biết cúi đầu tri ân và biết ngẩng đầu tự hào. Những hy sinh thầm lặng của Mẹ và biết bao thế hệ cha anh trên dải đất biên cương này chính là ngọn lửa thiêng liêng, là "câu chuyện thời hoa lửa" đẹp đẽ nhất mà chúng tôi nguyện sẽ lưu giữ và thắp sáng mãi trong tim. Dù ở địa danh nào, tên gọi nào, thì Mẹ vẫn là Mẹ của non sông Việt Nam, là tượng đài bất tử trong lòng con cháu.

#cauchuyenthoihoalua #TuhaoVietNam #Kyucsongmai #MeVietNamAnhHung #TranThiViet

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn