Mẹ Việt Nam anh hùng Trịnh Thị Nhũ - Vì đất nước hy sinh cả cuộc đời

Bà mẹ VNAH Trịnh Thị Nhũ ở xóm 12, xã Giao Hà (Giao Thủy), có 3 người con là liệt sĩ hy sinh trong các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc. Ở tuổi 98, sức đã yếu nhưng mẹ Nhũ vẫn minh mẫn. Mẹ kể, các con của mẹ khi ấy mới 15, 16 tuổi, vẫn còn đang trong tuổi cắp sách tới trường, đã giấu mẹ đăng ký xung phong đi bộ đội. Cuối năm 1967, mẹ tiễn con trai cả là Bùi Văn Kiên, vừa mới tròn 16 tuổi lên đường nhập ngũ. Một tháng sau, con trai Bùi Trọng Thủy, khi ấy chưa đầy 15 tuổi đã lên UBND xã khai tăng tuổi, giấu thêm vài cục đá vào túi quần cho nặng cân để đăng ký nhập ngũ. Thương các con tuổi còn quá trẻ nhưng vì đất nước có chiến tranh, mẹ nén lòng động viên con rèn luyện sức khỏe, chân cứng đá mềm để hoàn thành tốt nhiệm vụ. Sau thời gian huấn luyện, hai anh đều tranh thủ về thăm nhà một đêm trước khi hành quân vào chiến trường. Chiến tranh khốc liệt, thời gian đầu, gia đình còn nhận được thư của anh con cả Bùi Văn Kiên, sau rồi bặt tin. Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, trong niềm vui lớn của cả dân tộc, bao gia đình hân hoan đón chồng, con trở về thì riêng mẹ nhận một nỗi đau quá lớn: Hai con trai của mẹ đã hy sinh. Anh Bùi Văn Kiên là đội viên đội cảm tử hy sinh năm 1969, tại chiến trường miền Nam. Anh Bùi Trọng Thủy hy sinh năm 1973, khi thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả tại Căm-pu-chia. Tiếp bước các anh, người con trai thứ 4 của mẹ là Bùi Xuân Ngọc lên đường nhập ngũ năm 1974 và xuất ngũ năm 1975. Năm 1978, khi vợ anh mang thai đứa con đầu lòng được 2 tháng thì anh tái ngũ, lên đường bảo vệ biên giới phía Bắc. Nỗi đau một lần nữa lại ập đến với mẹ: Đầu năm 1979, Bùi Xuân Ngọc đã anh dũng hy sinh. Vượt lên những nỗi đau, mẹ tích cực tham gia công tác ở địa phương, nuôi dạy, giáo dục các con cháu nỗ lực học tập, rèn luyện, công tác tốt. Nhiều con, cháu nội, ngoại của mẹ hiện là sĩ quan quân đội, công an, giáo viên và thành đạt ở nhiều ngành nghề khác.
Bà mẹ VNAH Nguyễn Thị Phong ở làng Lý Nhân, xã Nghĩa Sơn (Nghĩa Hưng) có 2 con là liệt sĩ. Dù tuổi cao, sức khỏe đã yếu và không còn minh mẫn, nhưng khi trò chuyện với chúng tôi, những ký ức xưa tràn về làm cảm xúc của mẹ lại trào dâng. Hai lần tiễn con đi là hai lần mẹ khóc thầm lặng lẽ. Năm 1964 và 1966, hai con trai của mẹ là Nguyễn Quốc Phòng và Nguyễn Văn Phương xung phong đi bộ đội đều ở tuổi 16. Từ ngày ấy, gia đình không nhận được tin tức gì của các anh. Dù kinh tế khó khăn nhưng ông bà chắt bóp, dành dụm tiền mua chiếc đài bán dẫn rồi đêm nào cũng lắng nghe tin tức từ chiến sự, nghe ngóng tin tức của đơn vị, nơi các anh chiến đấu. Sau ngày đất nước thống nhất, năm 1976, mẹ mới nhận được tin các con đã hy sinh. Trong một trận chiến ác liệt, vào tháng 7-1970, tại một địa danh của tỉnh Phú Yên, Nguyễn Quốc Phòng cùng đồng đội bị bom giặc bỏ trúng hầm, cả 7 người đều hy sinh. Nguyễn Văn Phương hy sinh sau anh trai đúng một tháng tại Tây Ninh trong lần cùng đồng đội vận chuyển lương thực gặp phải mìn lá của giặc cài lại. Đã 35 năm trôi qua nhưng mẹ vẫn đau đáu nhớ thương hai con của mẹ. Mẹ ước dù chỉ một lần được thắp hương lên mộ cho con, nhưng hình hài hai con của mẹ đã hòa với nước non sông núi.


