Mẹ Việt Nam anh Hùng Trương Thị Hai
Với những đóng góp to lớn cho sự nghiệp cách mạng, ngày 30/3/2015, Mẹ vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quí Bà Mẹ Việt Nam anh hùng theo quyết định số 544/QĐ-CTN của Chủ tịch nước.
Mẹ Trương Thị Hai, sinh năm 1921, nguyên quán xã Hưng Khánh Trung, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre (nay là xã Hưng Khánh Trung A, huyện Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre).
Là người con gái cả trong gia đình Mẹ phải sớm hôm cùng gia đình lo việc đồng áng và chăm lo các em. Ở tuổi đôi mươi ngoài việc ruộng nương ra, Mẹ còn tham gia làm giao liên, chuyển thư cho cách mạng, tất bật việc nước, việc nhà. Cho đến năm 24 tuổi qua mai mối, tìm hiểu và được sự đồng ý của gia đình hai bên, Mẹ kết hôn cùng ông Lê Văn Ngánh, sinh năm 1920, quê quán xã Tân Thiềng, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre. Là gia đình giàu truyền thống cách mạng, về chung sống với nhau, ban đầu cuộc sống của gia đình Mẹ gặp muôn vàng khó khăn, phải đi ở nhờ đất của người thân bên chồng ở xã Vĩnh Thành. Lúc bấy giờ, chồng Mẹ là du kích mật, địa bàn hoạt động ở xã Hưng Khánh Trung, thỉnh thoảng mới về thăm Mẹ một lần. Qua thời gian chung sống, Mẹ sinh được 4 người con (hai người con trai và hai người con gái).
Cuộc sống càng khó khăn hơn đè lên đôi vai của Mẹ, nhưng trong lòng Mẹ lúc nào cũng trổi lên tinh thần yêu nước mãnh liệt. Đến năm 1966, người con trai lớn của Mẹ thoát ly tham gia cách mạng ở đơn vị đặc công. Một năm sau Mẹ lại tiếp tục tiễn người con trai thứ hai của mình tham gia cách mạng, đơn vị công an.
Sau đó, gia đình Mẹ chuyển về Tân Thiềng sinh sống và chồng Mẹ tiếp tục tham gia cách mạng trong Ban cán sự ấp. Từ ngày thoát ly, vì nhiệm vụ, hai anh chưa một lần về thăm Mẹ, Cho đến năm 1968, Mẹ nhận được tin Lê Văn Sáu đã anh dũng hy sinh trong trận địch càn, nhận được tin Mẹ như chết lặng.
Chưa nguôi nổi đau thì một năm sau, năm 1969 Mẹ lại nhận được tin con trai cả Lê Văn Trứng đã hy sinh trong lúc đang làm nhiệm vụ, với cấp bậc thượng sĩ Đặc công, lúc này anh mới 21 tuổi. Sự mất mác này không gì có thể bù đắp được, giờ đây bên Mẹ chỉ còn hai người con gái là niềm an ủi, vì chồng Mẹ đã bị địch bắt ngày 24/10/1971 trong một trận càn, đến năm 1973 địch trao trả tại Thạch Hãn, Quảng Trị.
Sau khi thống nhất đất nước, Mẹ và ông Lê Văn Ngánh chung sống với nhau đến cuối đời và hai người con gái cũng đã lập gia đình. Đến năm 1986, Ông mất do bệnh, mong ước cuối cùng của Mẹ là làm sau tìm được hài cốt hai người con của mình. Do tuổi cao, sức yếu đến năm 1987 Mẹ đã vĩnh viễn rời xa cỏi đời này.
Với những đóng góp to lớn cho sự nghiệp cách mạng, ngày 30/3/2015, Mẹ vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quí Bà Mẹ Việt Nam anh hùng theo quyết định số 544/QĐ-CTN của Chủ tịch nước.



