MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VĂN THỊ THỪA – NGỌN LỬA GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN TRANH
tác giả: Trần DIệp Anh
Mẹ Việt Nam Anh hùng Văn Thị Thừa sinh năm 1915 tại xã Duy An, nay thuộc Nam Phước, Duy Xuyên, Quảng Nam. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt và những mất mát không gì bù đắp được. Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận những cống hiến và hy sinh thầm lặng cho cách mạng.
Năm 1967, gia đình mẹ liên tiếp hứng chịu những nỗi đau tột cùng. Chồng mẹ, ông Nguyễn Thừa, cùng hai người con trai Nguyễn Thứ và Nguyễn Y hy sinh trong một trận chiến ác liệt tại Quế Sơn. Chỉ một năm sau, hai người con trai khác là Nguyễn Nuôi và Nguyễn Yên cũng lần lượt hy sinh. Năm người thân yêu nhất ra đi trong chiến tranh, để lại người mẹ già với nỗi đau kéo dài suốt cuộc đời. Những năm cuối đời, mẹ chỉ còn một người cháu gái ở bên chăm sóc.
Thế nhưng giữa bom đạn và hiểm nguy, mẹ Thừa vẫn âm thầm che chở, giúp đỡ bộ đội và cán bộ cách mạng. Ngôi nhà của mẹ nằm gần cánh đồng và bờ sông ở Phước Mỹ 3, Nam Phước, là nơi nhiều cán bộ, du kích thường ẩn náu và di chuyển, đặc biệt trong và sau chiến dịch Mậu Thân năm 1968.
Để báo hiệu khi địch càn quét, mẹ đã nghĩ ra một cách đơn giản mà hiệu quả: dùng hương làm tín hiệu. Những đêm quân địch tiến vào làng, mẹ đốt hương rồi cắm vào lư hương. Số lượng hương mang những ý nghĩa khác nhau: địch đi ít thì thắp ít, còn không thắp hương là báo hiệu khu vực an toàn. Nhờ tín hiệu âm thầm ấy, nhiều đoàn cán bộ và du kích kịp thời tránh khỏi sự truy lùng, hạn chế những cuộc đụng độ nguy hiểm.
Mẹ Văn Thị Thừa qua đời năm 1994, hưởng thọ 79 tuổi. Cuộc đời mẹ là câu chuyện đầy đau thương nhưng cũng sáng ngời lòng yêu nước. Trong những năm tháng khốc liệt nhất, mẹ đã mất đi những người thân yêu nhất nhưng vẫn kiên cường bảo vệ cách mạng. Hình ảnh người mẹ bên nén hương báo hiệu năm nào mãi là biểu tượng đẹp về sự hy sinh thầm lặng, lòng quả cảm và tình yêu Tổ quốc của người phụ nữ Việt Nam.



