Mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH) Nguyễn Thị Lê
Nó chào tao kìa!”, Mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH) Nguyễn Thị Lê giọng sung sướng, bật khóc khi hôn ảnh con trai (Liệt sĩ Võ Văn Rọi) trên màn hình điện thoại. Năm ngoái, di ảnh chồng và con của mẹ Lê được phục hồi, cùng với đó là những đoạn ảnh động kỹ thuật số, niềm vui vỡ oà khi một lần nữa mẹ nhìn thấy lại những người thân yêu. Lần nào xem, mẹ cũng nghẹn ngào.
“Mẹ ra huyện, đi đến nhà tù Côn Ðảo, Phú Quốc, thấy đứa nào dáng người thấp thấp, cứ nghĩ đó là con mình. Không tìm được con, gia đình lại mướn ghe ngược về Cà Mau, đến tuyến Kinh xáng Ðội Cường, về nơi con chiến đấu cuối cùng. Hơn 1 ngày, từ sáng đến khuya cũng tìm được thi thể con trai dưới sâu lớp đất, mặc cho manh áo mẹ may, đưa con về quê hương”, Mẹ VNAH Nguyễn Thị Lê kể. Câu chuyện ngắt quãng trong nỗi xúc động, mẹ nghẹn ngào lau nước mắt.
Chồng và người con trai duy nhất hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mẹ Lê khi ấy cũng là đảng viên, ngày đêm chiến đấu cho quê hương, tạm gác lại nỗi đau riêng. 91 tuổi đời, hơn 65 năm tuổi Ðảng, dù tuổi cao nhưng mẹ vẫn nhớ ký ức về thời đấu tranh gian khổ giành độc lập dân tộc.


