mẹ Việt Nam anh hùng Võ Thị Biện
Chuyện kể rằng một người mẹ có 9 người con, tất thảy đều theo cách mạng. 7 đứa ra chiến trường, rồi mãi mãi chẳng ai về với mẹ. Đã thế, những trận đòn roi tra tấn khốc liệt của kẻ địch còn cướp luôn người chồng yêu thương của mẹ. Chẳng còn nước mắt để khóc chồng, khóc con, mẹ như điên dại sau mỗi lần nghe tin dữ. Nhưng người mẹ kiên cường ấy vẫn trọn niềm tin ở ngày mai, vẫn cần mẫn nuôi quân, vẫn tiễn con ra mặt trận... Đó là mẹ Võ Thị Biện, sinh năm 1905, ở Quới Sơn, Châu Thành. Chồng mẹ - ôn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ BIỆN – NGƯỜI MẸ HIẾN DÂNG CẢ GIA ĐÌNH CHO TỔ QUỐC
Trong lịch sử hào hùng của quê hương Bến Tre – vùng đất “đồng khởi” kiên trung – có những người mẹ đã hiến dâng nhiều hơn cả cuộc đời mình cho cách mạng. Trong số đó, Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Biện, sinh năm 1905, quê xã Quới Sơn, huyện Châu Thành, là biểu tượng sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và sự hy sinh trọn vẹn vì độc lập dân tộc.
Gia đình mẹ được xem là một trong những gia đình có sự hy sinh lớn nhất của tỉnh. Có 8 liệt sĩ, trong đó chồng và 7 người con (6 con ruột, 1 con rể) đã ngã xuống trong cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc từ năm 1952 đến 1972. Điều ấy biến câu chuyện của mẹ thành bản hùng ca bi tráng giữa đời thường, khiến mỗi người khi nhắc đến đều rưng rưng tự hào và cảm phục.
Những mất mát bắt đầu từ người con thứ ba…
Năm 1953, nỗi đau đầu tiên ập đến với mẹ.
Người con trai thứ ba Nguyễn Văn Tao, chiến sĩ Tiểu đoàn 307, vừa cưới vợ chưa đầy hai tháng, đã hy sinh trong một trận chống càn ở Bảy Ngàn (Cần Thơ). Mẹ nuốt nước mắt vào lòng, tiễn con bằng niềm tin “con ngã xuống để quê hương đứng lên”.
Năm 1967, chồng mẹ – ông Nguyễn Văn Cơ, người tham gia Việt Minh từ thời kháng chiến chống Pháp – bị địch bắt và tra tấn dã man. Dù bị đánh đập đến kiệt sức, ông vẫn giữ trọn khí tiết cách mạng, không khai nửa lời. Không khai thác được gì, chúng buộc phải thả ông. Nhưng chỉ vài tháng sau, ông trút hơi thở cuối cùng vì những vết thương quá nặng.
Mẹ mất chồng, mất chỗ dựa duy nhất trong gia đình đông con ấy.
… rồi lần lượt 6 người con nữa ra đi
Nhưng nỗi đau của mẹ vẫn chưa dừng lại. Tổ quốc tiếp tục gọi tên những đứa con của mẹ.
Năm 1968, người con trai thứ hai Nguyễn Văn Cảnh – cán bộ Ban Tổ chức Huyện ủy Châu Thành – và người con trai thứ tám Nguyễn Văn Ri cùng hy sinh trong một trận đánh ác liệt.
Năm 1969, người con trai thứ chín Nguyễn Văn Rép, cán bộ tuyên huấn miền, ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ.
Năm 1970, người con trai út Nguyễn Văn Tiên, Trung úy Ban Quân sự tỉnh, cũng hy sinh.
Năm 1971, người con gái thứ sáu Nguyễn Thị Nga, cán bộ Ban Đấu tranh chính trị tỉnh, cùng với chồng chiến đấu và hy sinh trên chiến trường.
Năm 1972, nỗi đau cuối cùng đánh sập trái tim người mẹ: người con trai còn lại duy nhất Nguyễn Văn Vững, Chính trị viên Huyện đội Châu Thành, hy sinh.
Từ chồng đến 7 người con đều lần lượt ngã xuống.
Mẹ Biện trở thành người mẹ gần như cô độc trong chính ngôi nhà đầy tiếng cười năm nào.
Trong 9 người con của mẹ, chỉ còn người con gái thứ tư sống sót. Còn lại, có người yên nghỉ tại nghĩa trang tỉnh, người ở nghĩa trang huyện, và có người vẫn nằm lại đâu đó giữa đất nước còn thấm dấu bom đạn. Có 3 ngôi mộ chỉ là mộ gió, không có hài cốt – vì anh Ba, anh Chín, anh Mười chưa một lần được đưa về quê.
Người mẹ kiên trung giữa ngút ngàn đau thương
Mất chồng, mất con, không còn nơi bấu víu, mẹ nhiều lúc như hóa điên dại trước tin dữ. Nhưng sau mỗi cơn đau đến hóa nghẹn lời, mẹ lại tự đứng lên.
Bởi với mẹ: “Còn cách mạng là còn lẽ sống.”
Mẹ tham gia Hội mẹ nuôi quân, cần mẫn ngày đêm nấu cơm, giấu quân, tải gạo, làm liên lạc. Mẹ tiếp tục tiễn những đứa con của đất quê hương đi chiến đấu, như thể những đứa con ruột thịt của mẹ vẫn đang ngày ngày trở về gọi “má ơi”.
Ánh sáng của niềm tin truyền đời
Dù 8 người thân yêu đã ra đi mãi mãi, gia đình mẹ vẫn đứng vững.
Hôm nay, mười cháu nội, cháu ngoại của mẹ đều học hành thành đạt, nhiều người đang công tác ở các địa phương trong tỉnh, tiếp nối truyền thống của gia đình anh hùng.
Một người ngã xuống, lớp lớp người đứng lên.
Đó chính là niềm tin mà mẹ đã giữ trọn đến phút cuối cùng.
Tấm gương của mẹ VNAH Võ Thị Biện là di sản tinh thần vô giá của Bến Tre và cả nước – một ngọn lửa truyền cho thế hệ trẻ hôm nay trách nhiệm tiếp bước, sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh.



