Mẹ Việt Nam Nguyễn Thị Rành
Sau ngày nghe tin con hy sinh, người mẹ ở Long An vẫn tiếp tục sống giản dị trong căn nhà nhỏ bên cánh đồng lúa.
Mỗi sáng, mẹ ra vườn chăm rau, chiều lại ngồi trước hiên vá áo cho trẻ con trong xóm. Dù tuổi đã cao, mẹ vẫn thường giúp đỡ những gia đình khó khăn hơn mình.
Có những đêm trời mưa lớn, tiếng sấm làm mẹ nhớ đến thời chiến tranh năm xưa. Mẹ nhớ hình ảnh những người lính trẻ đội mưa băng đồng, nhớ những lần giấu cán bộ dưới hầm bí mật sau nhà.
Một hôm, đoàn học sinh trong xã đến thăm mẹ. Các em mang theo bó hoa nhỏ và lễ phép chào:
— Chúng con chào Mẹ Việt Nam Anh hùng ạ.
Mẹ mỉm cười hiền hậu rồi bảo các em ngồi xuống nghe kể chuyện.
Mẹ chậm rãi nói:
— Ngày xưa, đất nước còn chiến tranh gian khổ lắm. Nhiều người đã hy sinh để các con hôm nay được đi học, được sống yên bình.
Một cậu bé hỏi:
— Mẹ có buồn không khi mất con?
Mẹ nhìn ra cánh đồng xa xa rồi nhẹ nhàng đáp:
— Có chứ con. Không người mẹ nào không đau lòng. Nhưng mẹ tin các con của mẹ đã hy sinh để bảo vệ quê hương.
Nghe vậy, nhiều học sinh xúc động im lặng.
Trước lúc ra về, mẹ dặn:
— Các con không cần cầm súng như ngày xưa. Chỉ cần chăm ngoan, học giỏi và yêu đất nước là mẹ vui rồi.
Từ đó, mỗi năm vào ngày lễ, các em học sinh lại đến thăm mẹ. Câu chuyện về người mẹ anh hùng ở Long An được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như lời nhắc về sự hy sinh thầm lặng và tình yêu quê hương sâu sắc.



