Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ VNAH Bùi Thị Nhữ - Bóng mẹ bên bến sông Cấm

Mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Nhữ là một trong những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tiêu biểu của thành phố Hải Phòng. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, gia đình Mẹ có nhiều người thân tham gia cách mạng, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Những mất mát lớn lao ấy đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Hình ảnh Mẹ được giới thiệu trong sách Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đất Cảng như biểu tượng của đức hy sinh, lòng trung hậu và tinh t

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người dân vùng đất Cảng vẫn thường nói:

"Có những người mẹ không bước ra chiến trường, nhưng cả cuộc đời đều sống giữa chiến tranh."

Mẹ Bùi Thị Nhữ là một người mẹ như thế.

Những năm kháng chiến, căn nhà nhỏ của Mẹ nằm bên dòng sông Cấm luôn hướng về những chuyến đi không hẹn ngày trở lại.

Buổi sáng, Mẹ ra đồng, chăm lo cuộc sống gia đình.

Đêm xuống, Mẹ lại ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ chờ tin chồng, tin con.

Chiến tranh ngày một ác liệt.

Những người đàn ông trong gia đình lần lượt khoác ba lô lên đường.

Ngày tiễn người thân ra trận, Mẹ không khóc.

Mẹ chỉ cẩn thận vá lại chiếc áo, gói nắm cơm, buộc chặt quai dép rồi dặn:

"Các con cứ yên lòng chiến đấu. Ở nhà đã có mẹ."

Đó là lời dặn giản dị nhưng chứa đựng cả tấm lòng của người mẹ Việt Nam.

Ở hậu phương, Mẹ vừa lao động sản xuất, vừa tham gia các phong trào phục vụ kháng chiến.

Những bữa cơm độn khoai, độn sắn vẫn luôn dành phần ngon nhất cho những người con khi có dịp trở về đơn vị.

Mỗi khi bộ đội hành quân qua làng, Mẹ lại gom góp gạo, rau, nước uống để tiếp sức cho các anh.

Mẹ bảo:

"Mình không cầm súng thì góp sức bằng những gì mình có."

Rồi chiến tranh cũng mang đến điều mà Mẹ lo sợ nhất.

Tin người thân hy sinh lần lượt gửi về.

Mỗi lần nhận giấy báo tử, Mẹ lặng người trước bàn thờ.

Nỗi đau cứ chồng chất theo năm tháng.

Có người hàng xóm nghẹn ngào hỏi:

"Mẹ còn chịu nổi không?"

Mẹ khẽ lau nước mắt rồi đáp:

"Đau lắm... nhưng các con đã chọn con đường bảo vệ Tổ quốc thì mẹ phải thay các con sống cho xứng đáng."

Từ đó, Mẹ càng sống giản dị hơn.

Mỗi ngày vẫn ra đồng.

Vẫn chăm sóc gia đình.

Vẫn động viên những thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ.

Nhiều người lính trẻ trước giờ lên đường đều ghé thăm Mẹ.

Họ coi Mẹ như mẹ ruột của mình.

Mẹ căn dặn:

"Các con hãy đoàn kết, thương yêu nhau. Có hòa bình rồi, quê hương mình sẽ lại xanh."

Những lời nói ấy trở thành nguồn động viên đối với biết bao người con đất Cảng.

Ngày đất nước thống nhất, tiếng còi tàu trên bến cảng lại vang lên giữa bầu trời bình yên.

Nhưng trong căn nhà nhỏ của Mẹ vẫn còn những khoảng trống không gì bù đắp được.

Những tấm di ảnh trên bàn thờ nhắc Mẹ nhớ về những người đã gửi trọn tuổi xuân cho đất nước.

Dẫu vậy, Mẹ chưa bao giờ oán trách.

Mỗi khi có đoàn thanh niên đến thăm, Mẹ đều kể về những năm tháng gian khổ bằng giọng nói hiền từ:

"Các con hôm nay được học tập, được sống trong hòa bình là điều quý giá nhất. Phải biết gìn giữ."

Đối với Mẹ, phần thưởng lớn nhất không phải là những tấm bằng khen hay danh hiệu.

Mà là được chứng kiến quê hương hồi sinh, những con tàu lại rẽ sóng ra khơi và tiếng cười trẻ thơ vang lên trên mảnh đất từng đầy khói lửa.

Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng mà Đảng và Nhà nước trao tặng là sự tri ân đối với Mẹ, đồng thời cũng là sự tri ân đối với hàng nghìn người mẹ Việt Nam đã âm thầm hiến dâng những người thân yêu nhất cho nền độc lập của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn