Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ VNAH Đặng Thị Dậu (Hòa Lộc)

Mẹ Đặng Thị Dậu Năm sinh: 1908 Năm mất: Năm 1999 Quê quán: Ấp Hưng Long, xã Hòa Lộc Hoạt động cách mạng: Mẹ Đặng Thị Dậu có cuộc sống gia đình khó khăn, chồng là ông Hồ Văn Chơi, làm nông và nghề nấu rượu. Năm 1948, ông Chơi bị giặc Pháp nghi là Việt Minh nên bị giết chết, từ đó Mẹ Dậu một mình nuôi dạy con và tiễn con lên đường phục vụ cách mạng. Con trai của Mẹ là anh Hồ Văn Tâm sinh năm 1935, tham gia cách mạng từ năm 1957, hy sinh trong một chuyến huấn luyện quân sự vào tháng 3/1975. Mẹ

Vĩnh Long16/12/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất cù lao Bến Tre giàu truyền thống yêu nước, nơi từng tấc đất thấm đẫm mồ hôi và máu xương của bao thế hệ, có một người mẹ đã âm thầm sống, chịu đựng và hy sinh cả cuộc đời mình cho cách mạng. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Dậu, người phụ nữ bình dị nhưng mang trong mình một ý chí kiên cường, bất khuất, tiêu biểu cho hình ảnh người mẹ Nam Bộ trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Mẹ Đặng Thị Dậu sinh năm 1908 tại ấp Hưng Long, xã Hòa Lộc. Cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng vườn, sông nước và những nhọc nhằn của người phụ nữ nông thôn. Mẹ lập gia đình với ông Hồ Văn Chơi, một người nông dân hiền lành, chăm chỉ, ngoài làm ruộng còn mưu sinh bằng nghề nấu rượu. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng đầm ấm, yên bình cho đến khi chiến tranh ập đến, cướp đi hạnh phúc giản dị ấy.

Năm 1948, trong cao trào kháng chiến chống thực dân Pháp, ông Hồ Văn Chơi bị giặc nghi ngờ là người có liên hệ với Việt Minh và đã bị chúng bắt giết dã man. Cái chết của chồng không chỉ là nỗi đau xé lòng mà còn là bước ngoặt lớn trong cuộc đời Mẹ Dậu. Từ đó, Mẹ trở thành góa phụ, một mình gánh vác gia đình, vừa làm cha, vừa làm mẹ, tảo tần nuôi con trong cảnh thiếu thốn trăm bề.

Hai người con gái của Mẹ lần lượt qua đời khi còn nhỏ, nỗi đau chưa kịp nguôi thì Mẹ lại phải đối diện với sự mất mát lớn lao khác. Người con trai duy nhất của Mẹ, anh Hồ Văn Tâm, sinh năm 1935, lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, sớm giác ngộ cách mạng. Năm 1957, anh Tâm lên đường tham gia kháng chiến, trở thành chiến sĩ cách mạng, mang theo niềm tin, hy vọng và cả trái tim của người mẹ ở lại hậu phương.

Ở quê nhà, dù tuổi đã cao, cuộc sống ngày càng gian khổ, Mẹ Dậu vẫn không lùi bước. Mẹ tích cực tham gia Hội Mẹ, Hội Chị, làm công tác hậu cần, tiếp tế lương thực, che chở cán bộ, góp từng lon gạo, từng củ khoai cho cách mạng. Mỗi việc làm của Mẹ đều lặng lẽ, âm thầm nhưng chan chứa tình yêu nước và niềm tin sắt son vào ngày độc lập.

Tháng 3 năm 1975, khi ngày giải phóng miền Nam đã cận kề, Mẹ Dậu nhận tin dữ: anh Hồ Văn Tâm đã hy sinh trong một chuyến huấn luyện quân sự. Nỗi đau ấy như nhát dao cứa sâu vào trái tim người mẹ đã chịu quá nhiều mất mát. Chồng hy sinh, con hy sinh, Mẹ trở thành người cô đơn giữa cuộc đời. Vợ và con của anh Tâm phải tản cư về quê ngoại, Mẹ Dậu sống một mình trong căn nhà đơn sơ, nghèo khó. Nhưng dù đau đớn đến tận cùng, Mẹ vẫn ngẩng cao đầu, bởi Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của chồng và con là để đất nước được độc lập, nhân dân được tự do.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, Mẹ Dậu vẫn tiếp tục sống giản dị, khiêm nhường, không bao giờ kể công, không một lời than thở. Đối với Mẹ, được góp một phần nhỏ bé cho cách mạng đã là niềm tự hào lớn lao của đời mình.

Ghi nhận những hy sinh to lớn ấy, ngày 17/12/1994, Chủ tịch nước đã phong tặng Mẹ Đặng Thị Dậu danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” và trao tặng Huân chương Độc lập hạng Ba. Đó không chỉ là sự vinh danh dành riêng cho Mẹ, mà còn là sự tri ân sâu sắc đối với hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho Tổ quốc.

Mẹ Đặng Thị Dậu qua đời năm 1999, khép lại một cuộc đời nhiều đau thương nhưng vô cùng cao đẹp. Hình ảnh người mẹ già nơi vùng quê Bình Đại, lặng lẽ chịu đựng mất mát, bền bỉ nuôi dưỡng và chở che cho cách mạng, mãi là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của đức hy sinh và lòng yêu nước bất diệt trong lòng dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn