Mẹ VNAH Đỗ Thị Nết - Mái nhà nhỏ giữa vùng căn cứ
Mẹ Việt Nam Anh hùng Đỗ Thị Nết sinh sống tại xã Xuân Thới Sơn, huyện Hóc Môn, Thành phố Hồ Chí Minh (nay thuộc xã Hóc Môn). Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, gia đình Mẹ có nhiều người tham gia cách mạng, chịu nhiều mất mát, hy sinh vì độc lập dân tộc. Với những cống hiến to lớn của gia đình, Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhiều năm qua, Mẹ luôn được chính quyền địa phương và các lực lượng vũ trang thường xuyên thăm hỏi, phụng dưỡng.
Mỗi khi nhắc về Hóc Môn những năm kháng chiến, Mẹ Đỗ Thị Nết thường bảo:
"Ngày ấy, nhà nào cũng có người đi đánh giặc."
Căn nhà nhỏ của Mẹ nằm nép mình giữa những vườn trầu xanh ngắt.
Ban ngày, nơi ấy chỉ là mái nhà của một gia đình nông dân bình dị.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, căn nhà lại trở thành nơi dừng chân của những người cán bộ hoạt động bí mật.
Mẹ nhớ rõ những đêm không dám thắp đèn.
Mọi người chỉ nói chuyện bằng những tiếng thì thầm.
Có người đến rồi đi ngay trong đêm.
Có người phải trú lại vì địch càn quét.
Mẹ âm thầm nấu cơm, đun nước, chuẩn bị từng chiếc võng, từng tấm chăn cũ cho các chiến sĩ nghỉ ngơi.
Mẹ từng nói:
"Bộ đội đến nhà mình cũng như con mình trở về."
Chiến tranh ngày càng ác liệt.
Những người thân trong gia đình lần lượt lên đường.
Ngày tiễn con ra trận, Mẹ không khóc.
Mẹ chỉ vuốt lại cổ áo cho con rồi dặn:
"Đi thì phải giữ trọn lời thề với Tổ quốc."
Người con cúi đầu chào mẹ.
Đó là lần cuối Mẹ nhìn thấy con.
Không lâu sau, giấy báo tử được gửi về.
Người mẹ già lặng người trước bàn thờ.
Bà con lối xóm ai cũng thương.
Có người nắm tay Mẹ:
"Nỗi đau này lớn quá..."
Mẹ chỉ khẽ đáp:
"Con tôi hy sinh để đất nước được hòa bình."
Sau mất mát ấy, Mẹ vẫn tiếp tục lao động.
Vẫn chăm sóc gia đình.
Vẫn động viên bà con giữ vững niềm tin vào cách mạng.
Những năm tháng ấy, Hóc Môn là vùng đất liên tục bị càn quét.
Nhưng tinh thần của người dân nơi đây chưa bao giờ khuất phục.
Mẹ Đỗ Thị Nết cũng vậy.
Sự hy sinh của gia đình không làm Mẹ gục ngã mà càng tiếp thêm nghị lực để sống, để gìn giữ truyền thống cách mạng cho con cháu.
Ngày đất nước thống nhất, tiếng súng đã lùi xa.
Trong căn nhà nhỏ, Mẹ vẫn giữ gìn cẩn thận những kỷ vật của người thân như một phần ký ức không thể phai mờ.
Mỗi khi đoàn viên, thanh niên hay cán bộ địa phương đến thăm, Mẹ thường nhắc:
"Các con hôm nay được học hành, được sống trong hòa bình là điều mà biết bao người đã đánh đổi bằng tuổi trẻ."
Năm tháng qua đi, mái tóc Mẹ bạc trắng.
Nhưng trong ánh mắt hiền từ ấy vẫn ánh lên niềm tự hào về quê hương Hóc Môn anh hùng và về những người con đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.



