mẹ VNAH Hoàng Thị Hòa (1)
Trong những ngày tháng 4 lịch sử, chúng tôi tìm đến mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cháu (94 tuổi) khi mẹ đang ở nhà con gái Hoàng Thị Hoà (SN 1958), ở TP.Vinh, tỉnh Nghệ An. Hiện, sức khoẻ mẹ đã yếu, đi lại khó khăn nhưng khi nhắc đến 2 người con là liệt sĩ đã anh dũng hy sinh cho đất nước, mẹ vẫn nhớ như in ngày các anh ra trận. Dù đau thương, mất mát nhưng mẹ Cháu luôn tự hào về những đóng góp của 2 con trai dành cho cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.
Mẹ Nguyễn Thị Cháu sinh ra và lớn lên ở huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Mẹ có 7 người con (7 gái, 2 trai). Năm 1967, chiến sự diễn ra ngày càng ác liệt, người con trai đầu Hoàng Văn Xoan đã tình nguyện xung phong lên đường nhập ngũ khi tròn 18 tuổi. 3 năm sau người con trai thứ hai Hoàng Trung Tính cũng xin bố mẹ lên đường nhập ngũ khi mới 16 tuổi. Tâm trạng mẹ rối bời, nhưng thời điểm này đất nước cần, mẹ nuốt nước mắt vào trong để tiễn con lên đường.
"Các con còn nhỏ nên khi đề xuất đi bộ đội mẹ thương lắm. Các con đi lòng mẹ rối bời, nhưng vì đất nước đang cần nên mẹ không thể giữ các con lại. Thằng Tính yêu màu áo lính, thích đội mũ lính và thích học võ lắm. Con trai mẹ là lính đặc công, trinh sát. Lúc đó, mẹ có nói đợi đủ tuổi rồi đi, nhưng Tính cứ nằng nặc đòi bố mẹ ký đơn vì thích đi bộ đội. Tính là đứa vui vẻ, lạc quan lắm. Ngày đi con còn tếu táo nói câu: "Con đi, nhất xanh cỏ, nhì đỏ ngực", rồi dặn dò bố mẹ đừng lo gì cả. Tháng 2/1972, trước khi sang Lào chiến đấu, trong thời gian huấn luyện đơn vị cho ghé nhà một đêm, nhưng Tính vẫn tranh thủ đưa các thanh niên trong làng đi học võ. Tinh thần chiến đấu trong con lúc đó hừng hực lắm", mẹ Cháu nghẹn giọng chia sẻ.
Trong thời gian tham gia chiến đấu, anh Xoan có gửi về cho gia đình 2 lá thư. Có lẽ vì sợ gia đình lo lắng, nên trong thư anh chỉ hỏi thăm sức khoẻ những thành viên trong gia đình và thông báo mình vẫn bình an. Anh Xoan hứa hẹn ngày hoà bình sẽ trở về với mẹ. Dù không hề hay tin gì về anh Tính, nhưng ngày ngày, mẹ Cháu vẫn hy vọng chiến tranh sớm kết thúc và các anh lại trở về đoàn tụ, sống bên mẹ.


