mẹ VNAH Hoàng Thị Thư
Chiến tranh đã lùi xa, ký ức cuộc đời lúc nhớ, lúc quên, song thẳm sâu trong tâm trí của mẹ Hoàng Thị Thư ở khu Vân Cơ, phường Minh Phương, thành phố Việt Trì vẫn hằn in bóng dáng các con những ngày còn bên mẹ. Mẹ Thư sinh được sáu người con, ba trai, ba gái. Năm 1968, người con trai lớn Nguyễn Văn Giai xung phong nhập ngũ. Nơi chiến trường ác liệt, anh Giai vẫn cố gắng gửi thư về động viên tinh thần mẹ. Mỗi lúc nhận được thư con là dấu hiệu mẹ nhận biết con vẫn còn sống. Cứ thế, mẹ Thư hy vọng. Cũng trong năm đó, người con trai thứ Nguyễn Văn Hiệt của mẹ cũng theo anh xung phong ra chiến trường. Ngày đêm mong ngóng ngày thắng trận được đón các con trở về, một ngày cuối năm 1971, mẹ Thư sững sờ khi nhận được tin báo “Liệt sĩ Nguyễn Văn Hiệt đã hy sinh trên đường hành quân...”. Cầm giấy báo tử trên tay, trái tim mẹ Thư thắt lại, khóc không thành tiếng. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, ba năm sau, liên lạc với anh Nguyễn Văn Giai bỗng dưng bị cắt đứt. Thêm một lần nữa mẹ Thư tan nát cõi lòng khi nhận được tin con trai đã hy sinh trong một trận càn quét của địch. Chiến tranh đã lùi sâu vào quá khứ, những mất mát của riêng mình, mẹ Thư xem đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của người dân Việt Nam khi đất nước cần. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ đã lan tỏa cho xã hội thêm nhiều điều tốt đẹp.



