Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ VNAH Huỳnh Thị Sè - Mẹ đứng đợi dưới hàng cau

Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Sè sinh sống tại xã Xuân Thới Thượng, huyện Hóc Môn, Thành phố Hồ Chí Minh. Trong hai cuộc kháng chiến, gia đình Mẹ có nhiều người tham gia cách mạng và hy sinh vì độc lập dân tộc. Những mất mát to lớn ấy đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Dù chiến tranh đã lùi xa, Mẹ vẫn luôn là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, sự hy sinh và đức bao dung của người mẹ Việt Nam.

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng đất "Mười tám thôn Vườn Trầu", người dân vẫn nhắc về Mẹ Huỳnh Thị Sè bằng tất cả sự kính trọng.

Ngôi nhà nhỏ của Mẹ nằm sau hàng cau xanh.

Ngày nay, nơi ấy yên bình với tiếng chim và tiếng trẻ em nô đùa.

Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, đó từng là vùng đất đỏ lửa.

Bom đạn.

Càn quét.

Bắt bớ.

Những điều ấy diễn ra gần như mỗi ngày.

Mẹ thường kể:

"Ngày ấy, người dân Hóc Môn sống với cách mạng như sống với chính gia đình mình."

Gia đình Mẹ vốn làm nông.

Cuộc sống tuy không khá giả nhưng luôn đầm ấm.

Khi chiến tranh lan đến vùng ven Sài Gòn, những người con trong gia đình lần lượt tham gia lực lượng cách mạng.

Có người làm giao liên.

Có người trực tiếp cầm súng chiến đấu.

Mẹ không giữ con ở lại.

Mẹ chỉ chuẩn bị vài bộ quần áo, ít gạo rang và lặng lẽ tiễn các con lên đường.

Ngày chia tay, Mẹ dặn:

"Đi thì giữ trọn lời thề với nước. Đừng lo cho mẹ."

Đó là lời dặn của một người mẹ hiểu rằng đất nước còn chiến tranh thì hạnh phúc riêng phải gác lại.

Những năm sau đó, Hóc Môn liên tục bị càn quét.

Đêm xuống, tiếng trực thăng quần đảo trên bầu trời.

Ban ngày, lính địch lùng sục từng xóm nhỏ.

Mẹ vẫn bình tĩnh chăm lo gia đình, âm thầm giúp đỡ lực lượng cách mạng bằng tất cả những gì mình có.

Có hôm chỉ còn một nắm gạo cuối cùng.

Mẹ vẫn san sẻ cho những người chiến sĩ vừa hành quân về.

Mẹ bảo:

"Các con ngoài mặt trận còn đói hơn mình."

Rồi điều mà người mẹ nào cũng sợ đã đến.

Tin người con hy sinh được đưa về.

Mẹ lặng người.

Đêm ấy, Mẹ ngồi rất lâu trước bàn thờ.

Không ai nghe tiếng khóc.

Chỉ thấy đôi vai gầy của Mẹ run lên trong ánh đèn dầu leo lét.

Nhưng chiến tranh chưa dừng lại.

Ít lâu sau, gia đình Mẹ lại tiếp tục chịu thêm mất mát.

Thêm một người thân ngã xuống vì Tổ quốc.

Hàng xóm đến chia buồn.

Có người nghẹn ngào:

"Sao ông trời lại nghiệt ngã với chị vậy?"

Mẹ nhẹ nhàng đáp:

"Con mình mất, nhưng đất nước rồi sẽ còn."

Chính câu nói ấy đã trở thành nguồn động viên cho nhiều gia đình khác trong xóm tiếp tục nuôi giấu cán bộ, tiếp sức cho kháng chiến.

Ngày đất nước thống nhất, tiếng súng đã lùi xa.

Mẹ vẫn giữ thói quen mỗi chiều đứng trước hiên nhà, nhìn về con đường làng.

Không còn chờ những người con trở về.

Mà chỉ mong thế hệ sau sẽ không phải chứng kiến chiến tranh như thế hệ của Mẹ.

Những năm cuối đời, căn nhà nhỏ của Mẹ thường xuyên đón các đoàn viên, thanh niên, cán bộ đến thăm.

Mẹ luôn căn dặn:

"Các con phải biết quý hòa bình. Hòa bình được đổi bằng máu và nước mắt của rất nhiều người."

Mỗi lời kể của Mẹ không chỉ là ký ức của một gia đình.

Đó còn là ký ức của cả vùng đất Hóc Môn anh hùng, nơi biết bao người mẹ đã âm thầm tiễn chồng, tiễn con ra trận để đổi lấy ngày non sông thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ VNAH Huỳnh Thị Sè - Mẹ đứng đợi dưới hàng cau | Câu chuyện thời hoa lửa