Mẹ VNAH Lê Thị Đíu
Cuộc đời mẹ Lê Thị Đíu gắn liền với những mùa lúa nối tiếp nhau trên cánh đồng quê. Mỗi mùa đi qua đều in dấu mồ hôi, nhọc nhằn và cả những khoảng trống không bao giờ đầy lại. Mẹ có hai người con trai: Phạm Dơn và Phạm Văn Ngung – hai số phận lớn lên trong hai thời đoạn khác nhau của chiến tranh, nhưng cùng gặp nhau ở điểm chung là sự hi sinh trọn vẹn cho Tổ quốc.
Những năm cuối thập niên 40 của thế kỷ trước, làng quê còn chìm trong khói lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Anh Phạm Dơn, khi ấy là đội viên du kích, quen thuộc từng bờ tre, lối mòn, từng khúc sông quê. Anh đi chiến đấu không rời làng, lấy sự bình yên của xóm thôn làm mục tiêu. Năm 1949, trong một trận đụng độ với địch, anh đã hi sinh, để lại cho mẹ Lê Thị Đíu nỗi đau đầu đời – nỗi đau của người mẹ mất con khi mái đầu còn chưa bạc.
Thời gian trôi đi, chiến tranh chưa dứt. Người con thứ Phạm Văn Ngung lớn lên trong ký ức về anh trai và những câu chuyện chưa kịp kể. Khi Tổ quốc bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, anh khoác áo lính Quân đội Nhân dân Việt Nam, giữ cương vị Đại đội trưởng. Trên cương vị chỉ huy, anh luôn đi đầu trong chiến đấu, coi sự an toàn của đồng đội là trách nhiệm của mình.
Năm 1968, giữa lúc chiến trường khốc liệt nhất, Đại đội trưởng Phạm Văn Ngung đã anh dũng hi sinh. Mẹ Lê Thị Đíu thêm một lần nữa đón nhận tin dữ. Hai người con – hai thời chiến – hai nấm mồ ở hai nơi khác nhau, nhưng cùng nằm trong trái tim người mẹ.
Từ đó, mỗi mùa lúa chín đi qua, mẹ Lê Thị Đíu lại lặng lẽ nhớ con. Không ai nghe mẹ than thở. Mẹ chọn cách sống tiếp, như đất vẫn nuôi cây dù biết sẽ có ngày bị giẫm xéo bởi chiến tranh. Với mẹ, sự hi sinh của các con không chỉ là mất mát riêng, mà là phần máu thịt hòa vào độc lập của đất nước.
Cuộc đời mẹ Lê Thị Đíu không được kể bằng những chiến công, mà bằng sự bền bỉ đến tận cùng của một người mẹ nông dân. Chính từ những con người như mẹ, lịch sử Việt Nam được viết nên – lặng lẽ, sâu sắc và không bao giờ phai mờ.



