Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ VNAH Lê Thị Lang - Gánh củi đi qua vòng vây

Từ khi còn nhỏ, bà Lê Thị Lang đã làm giao liên, dùng những gánh củi làm vỏ bọc để đưa gạo và thuốc men vào căn cứ. Trong chiến tranh, mẹ lần lượt mất chồng và một người con trai, nhưng vẫn kiên định bảo vệ cơ sở cách mạng, nuôi dạy các con nên người.

TP. Hồ Chí Minh26/08/2026Đoàn phường Đông Hòa (Phường Đông Hòa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Thị Lang sinh năm 1931, lớn lên trên vùng đất Phước Hòa, huyện Phú Giáo – một địa bàn căn cứ cách mạng từng chịu nhiều cuộc càn quét ác liệt. Cha của mẹ hoạt động cách mạng, người em trai làm nhiệm vụ bí mật nên từ nhỏ, mẹ đã sớm hiểu rằng mỗi bát cơm, nắm gạo chuyển vào căn cứ đều có thể góp phần bảo vệ cán bộ và bộ đội.

Khi tuổi đời còn trẻ, mẹ Lang đã tham gia làm giao liên, vận chuyển lương thực và thuốc men vào rừng. Để qua mắt lính tuần tra, mẹ thường giả làm người đi kiếm củi. Bên ngoài là những bó củi khô và vật dụng mưu sinh quen thuộc; bên trong hoặc phía dưới gánh hàng là gạo, thuốc cùng những thứ bộ đội đang cần.

Mỗi tuần, mẹ thực hiện từ hai đến ba chuyến như vậy. Con đường vào căn cứ không dài nếu tính bằng bước chân, nhưng luôn đầy rẫy hiểm nguy. Những cuộc kiểm tra có thể diễn ra bất cứ lúc nào. Nếu bị phát hiện mang hàng tiếp tế cho cách mạng, mẹ không

Gánh củi đi qua vòng vây

Nhân vật: Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Lang
Năm sinh – năm mất: Sinh năm 1931; chưa tìm thấy tư liệu chính thống công bố năm mất
Quê quán: Xã Phước Hòa, huyện Phú Giáo, tỉnh Bình Dương cũ
Nhân chứng câu chuyện: Bà Lê Thị Lang và bà Trương Thị Mỹ – con gái thứ bảy của Mẹ
Mô tả ngắn: Từ khi còn nhỏ, bà Lê Thị Lang đã làm giao liên, bí mật vận chuyển gạo và thuốc men vào căn cứ. Dưới vỏ bọc người phụ nữ gánh củi mưu sinh, bà nhiều lần vượt qua sự kiểm soát của địch để tiếp tế cho cán bộ, du kích và bộ đội.

Nội dung câu chuyện

Sinh năm 1931 trên vùng đất Phước Hòa giàu truyền thống cách mạng, bà Lê Thị Lang sớm lớn lên trong một gia đình yêu nước. Cha của bà tham gia hoạt động cách mạng, người em trai làm nhiệm vụ bí mật. Những câu chuyện về cán bộ, bộ đội chiến đấu bảo vệ quê hương đã nuôi dưỡng trong bà lòng yêu nước và ý thức giúp đỡ cách mạng từ khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ban đầu, bà được giao làm liên lạc và vận chuyển những vật dụng cần thiết vào căn cứ. Công việc diễn ra trong âm thầm nhưng luôn cận kề nguy hiểm. Đường vào rừng thường xuyên có lính tuần tra, nhiều khu vực bị kiểm soát gắt gao. Nếu bị phát hiện mang theo thư từ, thuốc men hoặc lương thực cho bộ đội, bà có thể bị bắt, tra khảo, thậm chí mất mạng.

Để qua mắt đối phương, bà Lang cải trang thành người phụ nữ nghèo đi lấy củi. Bên ngoài đôi quang gánh là những bó củi khô, nhưng bên trong được giấu gạo, thuốc và các vật dụng dành cho cán bộ, chiến sĩ. Mỗi tuần từ hai đến ba lần, bà lại gánh hàng vào căn cứ. Khi gặp lính kiểm soát, bà giữ vẻ bình thản như một người dân đang lo kế sinh nhai. Nhờ sự khéo léo và gan dạ ấy, nhiều chuyến hàng đã được đưa đến nơi an toàn mà đối phương không hề phát hiện.

Trên những chặng đường vào căn cứ, bà quen ông Trương Văn Đạo, sinh năm 1930, quê Tây Ninh. Ông tham gia cách mạng từ năm 16 tuổi và được điều về hoạt động tại Phú Giáo. Sau thời gian cùng chung lý tưởng, hai người nên duyên vợ chồng. Hạnh phúc gia đình chưa được bao lâu thì chiến tranh tiếp tục lan rộng. Ông Đạo lại lên đường làm nhiệm vụ, còn bà Lang ở lại vừa nuôi con, vừa tiếp tục làm hậu phương cho cách mạng.

Trong một trận càn lớn vào căn cứ, đối phương sử dụng máy bay uy hiếp từ trên cao và cho quân nhảy dù bao vây phía dưới. Ông Trương Văn Đạo cùng đồng đội chiến đấu chống trả quyết liệt rồi anh dũng hy sinh. Bà Lang biết tin và tìm đến nơi người ta chôn cất chồng, nhưng không dám đứng ra nhận vì lo đối phương phát hiện mối quan hệ, gây nguy hiểm cho các con và cơ sở cách mạng.

Bà lặng lẽ nhìn nơi chồng nằm xuống rồi trở về nhà. Đến đêm, bà mới âm thầm làm mâm cơm cúng chồng. Nỗi đau ấy bà phải giữ kín trong lòng, bởi chỉ một biểu hiện bất thường cũng có thể khiến cả gia đình bị theo dõi. Mất chồng, bà vẫn tiếp tục nuôi các con và giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Lớn lên trong gia đình cách mạng, người con trai thứ tư của bà là Trương Văn Hạnh, sinh năm 1956, thường gọi là Xuân, đã xin gia nhập đội du kích xã. Từ nhỏ, anh Hạnh thường phụ mẹ làm củi để nuôi các em. Đến năm 16 tuổi, anh theo cha vào căn cứ, tham gia chiến đấu và sau này được đồng đội tín nhiệm cử giữ chức Xã đội phó xã Phước Vĩnh.

Tháng 1-1975, trong lúc cùng đồng đội cưa một quả bom lép để lấy thuốc nổ chế tạo mìn, anh Trương Văn Hạnh không may hy sinh. Một lần nữa, bà Lang phải chịu nỗi đau mất đi người thân yêu nhất. Người chồng đã ngã xuống trong trận càn, nay người con trai tiếp tục hy sinh khi ngày toàn thắng đã đến rất gần.

Theo lời kể của bà Trương Thị Mỹ, con gái thứ bảy của Mẹ, anh Hạnh từ nhỏ đã biết thương mẹ, thường xuyên làm củi và phụ giúp gia đình. Việc anh lên đường tham gia du kích là sự tiếp nối truyền thống của cha mẹ và cũng là lựa chọn của một người thanh niên lớn lên giữa vùng đất chiến tranh.

Dù trải qua nhiều mất mát, bà Lê Thị Lang vẫn bền bỉ nuôi các con trưởng thành, giữ trọn lòng thủy chung với chồng và niềm tin với cách mạng. Những gánh củi năm xưa của bà không chỉ mang theo gạo, thuốc vào căn cứ mà còn chuyên chở tình cảm và sự chở che của nhân dân dành cho bộ đội.

Với những đóng góp và sự hy sinh to lớn của gia đình, bà Lê Thị Lang được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Câu chuyện về Mẹ là minh chứng cho vai trò của những người phụ nữ Bình Dương trong kháng chiến: bình dị trong đời thường nhưng kiên cường khi Tổ quốc cần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ VNAH Lê Thị Lang - Gánh củi đi qua vòng vây | Câu chuyện thời hoa lửa