Mẹ VNAH Lê Thị Tuyết
Mẹ Lê Thị Tuyết- sinh năm 1933, tại xã Thanh Sơn, huyện Trà Cú (cũ) nay là xã Trà Cú. Năm 1952, mẹ lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Nguy (sinh năm 1930), người cùng quê, là Thượng sĩ Tiểu đoàn 307. Khi đó, mẹ cũng tham gia hoạt động tại hội phụ nữ xã. Năm 1953, mẹ chuyển công tác về hậu cần. Năm 1954, mẹ và chồng được đưa đi học chính trị tại Cà Mau.
Năm 1960, mẹ về hoạt động tại xã Ngãi Xuyên, huyện Trà Cú (cũ), tham gia phong trào vận động thành lập lực lượng vũ trang và hoạt động đến năm 1975. Sau năm 1975, mẹ là Chủ tịch Hội Phụ nữ xã Ngãi Xuyên, đến năm 1990, mẹ về hưu và phụ trách Chi hội Cựu chiến binh ấp Ba Tục.
Trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chồng và con trai lớn của mẹ đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc, mẹ được Chủ tịch nước tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đồng thời, với những cống hiến của bản thân cho sự nghiệp cách mạng, mẹ được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huy chương Vì sự nghiệp giải phóng phụ nữ, Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng…
Nhớ về quá trình tham gia cách mạng, mẹ kể, chồng tôi (liệt sĩ Nguyễn Văn Nguy) tham gia cách mạng năm 1946, đến năm 1950 về định hướng cho tôi và cha tôi tham gia cách mạng. Khi đó, tôi tham gia hoạt động phong trào phụ nữ, hoạt động tải thương, hậu cần. Năm 1952, chúng tôi nên duyên vợ chồng và có 7 người con.
Cũng như bao lớp thanh niên khác, chồng của mẹ cùng đồng đội tham gia chiến đấu chống Mỹ cứu nước, đối diện trực tiếp với kẻ thù, mẹ ở tại nhà tham gia công tác phụ nữ và hoạt động hậu cần, hỗ trợ bộ đội đánh giặc. Cuộc kháng chiến ngày càng ác liệt, đặc biệt chồng của mẹ là bộ đội Tiểu đoàn 307, đơn vị nổi tiếng một thời với nhiều trận đánh vang dội. Ngày 18/6/1964, ông hy sinh tại mặt trận xã Đôn Châu.
Thời điểm nhận được tin chồng hy sinh, mẹ Lê Thị Tuyết như muốn ngã quỵ nhưng cũng là lúc mẹ biến đau thương thành sức mạnh, nuốt nước mắt vào trong để tiếp tục hoạt động và chăm sóc các con. Tiếp nối sự kiên cường, dũng cảm của cha, 4 năm sau (ngày 6/1/1968), người con lớn của mẹ tên Nguyễn Văn Bạch tham gia cách mạng, đạt nhiều thành tích trong chiến đấu, giữ chức vụ Trung đội trưởng, Tiểu đoàn 306. Ngày 16/6/1971, đồng chí Nguyễn Văn Bạch chỉ huy chiến đấu tại mặt trận xã Long Hiệp và hy sinh.
Mất thêm người con, mẹ càng đau và sự căm thù giặc càng lớn, mẹ càng quyết tâm thực hiện các nhiệm vụ, đóng góp cho cách mạng đến ngày toàn thắng. Nhiều lần mẹ vận động phụ nữ tại địa phương là vợ lính vào bót địch đòi chồng về, nhờ sư cả ở chùa Khmer vận động lính trở về gia đình, không tham gia làm lính cho giặc bắn giết đồng bào mình… Những đóng góp và sự hy sinh của mẹ góp phần không nhỏ làm nên những chiến thắng vẻ vang, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.


