Mẹ VNAH Lê Thị Ưởng – người mẹ kiên trung của vùng đất lửa Quảng Trị
Mẹ VNAH Lê Thị Ưởng – người mẹ kiên trung của vùng đất lửa Quảng Trị
Mẹ Lê Thị Ưởng, quê ở Triệu Phong, Quảng Trị – mảnh đất từng oằn mình trong khói bom những năm chiến tranh ác liệt. Cuộc đời mẹ gắn liền với nỗi đau chồng chất khi cả chồng và hai người con trai đều lần lượt hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Nhưng vượt lên tất cả, mẹ vẫn bình thản, lặng lẽ tiếp tục “nuôi bộ đội như nuôi con mình”, để rồi cả vùng quê ai cũng nhắc đến mẹ bằng lòng kính trọng sâu sắc.
Những năm 1966–1972, Quảng Trị là chiến trường lửa bỏng, mỗi ngày bom trút xuống như mưa. Trong căn hầm nhỏ bên ruộng, mẹ Ưởng âm thầm giã gạo, nấu cơm, hong lá thuốc, may áo quần gửi bộ đội. Nhiều đêm pháo bắn sáng rực trời, mẹ vẫn khoác chiếc áo nâu cũ chạy ra tuyến lửa, tiếp tế cơm vắt và nước uống cho từng tổ giải phóng quân. Những người lính từng qua đây vẫn nhớ mãi hình ảnh người mẹ gầy gò nhưng đôi mắt đầy nghị lực, giọng nói ấm áp xua tan nỗi mệt mỏi chiến trường.
Ngày nhận giấy báo tử của người con út, mẹ chỉ lặng đi rồi lau nước mắt, nói với cán bộ xã: “Các anh cứ yên tâm đánh giặc, nhà tôi còn hạt lúa nào thì bộ đội còn bữa ăn.” Chính sự kiên gan và hy sinh ấy đã trở thành nguồn động viên lớn lao cho biết bao chiến sĩ.
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ sống giản dị trong ngôi nhà nhỏ, vẫn giữ nề nếp chăm lo giỗ chạp cho các liệt sĩ như những người con của mình. Khi được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, mẹ chỉ nói: “Tôi thay các con nhận hộ.”
Cuộc đời mẹ Lê Thị Ưởng là biểu tượng đẹp của lòng mẹ Việt Nam – bao dung, bền bỉ, hy sinh trọn vẹn cho độc lập dân tộc.



