MẸ VNAH LƯU THỊ TÁM
(Mẹ VNAH Lưu Thị Tám – Vĩnh Thành)
Tôi tìm đến nơi thì Mẹ đã đi rồi, về cõi vĩnh hằng xa thẳm, Mẹ chưa kịp đón nhận niềm vinh dự của đời người mà Nhà nước đặc biệt chí giành tặng riêng cho người phụ nữ Việt Nam “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”.
Bước vào nhà, nhìn lên bàn thờ là di ảnh của người đã khuất tên Lưu Thị Tám sinh năm 1922. Bên dưới là hai tấm bằng TỔ QUỐC ghi công tên liệt sĩ Phạm Văn Sơn, liệt sĩ Phạm Văn Bê - minh chứng cho những đóng góp quý báu của Mẹ trong sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Nhìn tấm di ảnh, tôi cảm nhận được ở Mẹ sự hiền từ, nhân hậu và ẩn lên một tình thương bao la. Trước đây, Mẹ là người con gái của đất Mỹ Tho – Tiền Giang. Mẹ gặp được ông Phạm Văn Sâm ngay chính trên quê hương của Mẹ. Vì hoàn cảnh nghèo khó nên từ thưở thiếu niên, Ông phải lao động vất vả, làm thuê phụ giúp gia đình và lạc bước đến nơi đất khách quê người Mỹ Tho – Tiền Giang.
Thấy Ông hiền từ, hoàn cảnh khó khăn nên Mẹ động lòng, sẽ chia và đồng ý về làm vợ Ông sống tại ấp Phú Long, xã Hưng Khánh Trung, huyện Chợ Lách, rồi sinh được ba trai, một gái.
Sau khi các con chào đời thì cũng là lúc quê hương đang chìm đắm trong khói lửa của chiến tranh. Và cũng từ đó, Ông bắt đầu tham gia công tác trong Ban kinh tài ấp, rồi lên xã. Ở nhà, một mình Mẹ thay Ông đảm đương mọi việc, vừa nuôi dạy con, vừa làm tròn phận dâu hiền, vợ thảo. Theo thời gian, năm tháng cứ khoác lên người vợ trẻ yếu dần và nghiệt ngã thay, Mẹ càng thêm nặng, lại sống trong thời buổi chiến tranh loạn lạc, thuốc thang thiếu thốn, nhà xa nên đưa Mẹ đến được nhà thương cũng là một việc hết sức khó khăn, bệnh nặng ngày càng thêm nặng, Mẹ đã trút hơi thở cuối cùng ra đi mãi mãi ở tuổi 35, để lại cho Ông bốn người con thơ dại.
Khoảng thời gian kể từ khi Mẹ sinh các con ra, nuôi nấng dạy dỗ các con so với các bà mẹ khác là khoảng thời gian rất ngắn ngủi. Nhưng các con của Mẹ đều được Mẹ nuôi dạy hun đúc ý chí cách mạng. Tuy Mẹ không còn, nhưng những điều mà Mẹ đã răn dạy làm hành trang để các con trưởng thành. Trong số bốn người con của Mẹ thì đã có ba người tham gia hoạt động cách mạng, hai người đã anh dũng hy sinh.
Đó là vào năm 1967, người con thứ ba - anh Phạm Văn Sơn, tham gia trong đơn vị Quân khu 8 - Tiểu đội phó bộ đội Chủ lực Quân khu, cấp bậc Trung sĩ. Trong một lần đi công tác đụng phải bọn lính đi ruồng và chúng bắn chết anh vào ngày 27 tháng 10 tại tỉnh Kiên Tường.
Ba năm sau, năm 1970, người con trai Út tên Phạm Văn Bê, thoát ly gia đình, nhập ngũ ở đơn vị Tiểu đoàn 560, bộ đội địa phương tỉnh Bến Tre. Ngày 10 tháng 02 năm 1971, anh đã anh dũng hy sinh tại Giồng Vổ, xã An Định, huyện Mỏ Cày khi đang làm nhiệm vụ, lúc đó anh là trinh sát C1.
Mẹ mất đi khi không được nhìn thấy các con của Mẹ trưởng thành, tham gia kháng chiến và anh dũng hy sinh. Nhưng ở nơi nào đó, tin rằng Mẹ cũng đã tự hào vì các con của Mẹ đã đi đúng con đường mà Mẹ đã ngày nào răn dạy trước lúc đi xa.
Với những đóng góp to lớn cho cách mạng, ngày 21 tháng 7 năm 2014, Mẹ được Nhà nước truy tặng phần thưởng cao quý “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”.



