Mẹ VNAH Nguyễn Thị Ba
Trải qua các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc của dân tộc, tỉnh Đồng Tháp đã có hàng ngàn người vợ, người mẹ lặng lẽ nơi hậu phương, tiễn chồng, tiễn con lên đường ra trận. Cuộc đời mỗi Mẹ Việt Nam Anh hùng là một câu chuyện, một số phận riêng, nhưng có một điểm chung chính là đức hy sinh.
Lặng thầm của một người vợ, người mẹ
Trong căn nhà nhỏ ở khu phố Phong Thuận, phường Mỹ Phong, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Ba năm nay đã 88 tuổi, ngồi lặng lẽ bên hiên, giọng chậm rãi, đứt quãng theo ký ức đã nhuốm màu thời gian. Câu chuyện về cuộc đời Mẹ không liền mạch theo năm tháng, chỉ còn lại những mảnh ghép rời rạc, nhưng vẫn đủ để khắc họa một cuộc đời nhiều hy sinh, mất mát.
Mẹ Ba nhớ lại, những năm kháng chiến chống Mỹ, Mẹ không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn tham gia công việc cách mạng. Ban ngày lo toan cuộc sống, đêm xuống, Mẹ nhận truyền đơn từ bộ đội rồi lặng lẽ đi rải khắp các tuyến đường. Chồng Mẹ là tiểu đội trưởng du kích. Tháng 7 năm 1966, ông bị địch bắn và hy sinh. Ngày hay tin chồng mất, Mẹ vẫn đang tất tả làm thuê ngoài đồng, cái nghèo và nỗi đau dồn dập, nhưng cũng không cho phép Mẹ dừng lại. Khi ấy Mẹ mới 26 tuổi, còn chồng chỉ vừa 28 tuổi. Ba đứa con nhỏ trở thành chỗ dựa duy nhất để Mẹ gượng dậy. Những năm tháng ấy, Mẹ kiên cường vượt qua, vừa làm mẹ, vừa làm cha.
Những năm tháng nuôi con, Mẹ Ba đi làm mướn, dặm lúa, cắt lúa, ai thuê gì làm nấy. Có lúc phải nhờ vào sự đùm bọc của gia đình chồng để vượt qua những ngày túng thiếu. Giữa những mất mát chồng chất ấy, Mẹ chưa từng một lần than vãn. Mọi điều được kể lại bằng giọng bình thản đến lạ, như thể nỗi đau đã lắng sâu đến mức không còn có thể gọi thành tên.
Những tưởng chiến tranh qua đi, mất mát sẽ dừng lại. Nhưng không. Nỗi đau của chiến tranh vẫn tiếp tục đeo đẳng cuộc đời Mẹ. Khi chiến tranh biên giới Tây Nam nỗ ra, người con trai lớn lên đường nhập ngũ. Sau ngày trở về, chưa kịp hưởng trọn niềm vui đoàn tụ, người con út - liệt sĩ Lương Thanh Hùng - tiếp bước người anh lớn lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia và rồi hy sinh trên đất bạn khi tuổi đời mới ngoài hai mươi. Mẹ nhớ không trọn vẹn năm tháng, nhưng nỗi đau thì vẫn nguyên vẹn. Hiện phần mộ người con út đang yên nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh. Trên bàn thờ liệt sĩ không có lấy một tấm di ảnh, chỉ có Bằng “Tổ quốc ghi công” và Huân chương Kháng chiến hạng Ba của người chồng lặng lẽ đặt cạnh nhau, như lời chứng nhận thiêng liêng cho sự hy sinh không thể đong đếm.
Người con thứ đã mất trong vụ tai nạn giao thông, người con lớn cũng vừa mất cách đây không lâu. Giờ đây, Mẹ Ba sống cùng gia đình người cháu nội. Những năm gần đây, Mẹ được Trường Tiểu học Nguyễn Trãi (phường Mỹ Tho) nhận phụng dưỡng và chính quyền địa phương cũng thường xuyên quan tâm, chăm lo. Sự sẻ chia ấy phần nào làm ấm thêm tuổi già của người mẹ đã hiến dâng chồng, con - những người thân yêu nhất của mình cho độc lập, tự do Tổ quốc.
Câu chuyện của Mẹ Hậu và Mẹ Ba chỉ là những lát cắt nhỏ trong gần 140.000 Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng trên cả nước. Những mẹ nén đau thương, chặn dòng nước mắt cho những đứa con ra trận không về nữa. Sự hy sinh thầm lặng, cao cả, thiêng liêng của các Mẹ đã tôn lên phẩm chất, đức tính tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam “Bất khuất, anh hùng, trung hậu, đảm đang”, đó là những tấm gương sáng ngời về chủ nghĩa anh hùng cách mạng của dân tộc Việt Nam.


