Bài viết

Mẹ VNAH - Nguyễn Thị Hương

Mẹ VNAH - Nguyễn Thị Hương

Tây Ninh29/04/2026Đoàn viên (Đoàn xã Thuận Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà của má Nguyễn Thị Hương nằm giữa 3 căn nhà lá của 3 cô con gái ở xã Hiệp Phước, huyện Nhơn Trạch. Đó là hình ảnh mà mọi người đều quen thuộc trước khi má qua đời vào ngày 01/10/2005. Cũng chính căn nhà này, mảnh vườn này, là nơi má từ miền quê xã Long Thọ về làm dâu, nơi má cùng chồng vỡ đất, tạo lập vườn rẫy, nơi má đã che giấu, chăm nuôi bao thương binh cho tới ngày lành lặn. Má có 3 người con trai tham gia cách mạng. Má nghĩ rằng, ở đâu đó khi các con má gặp khó khăn cũng sẽ có những người như má chăm sóc đỡ đần. Vì vậy nhà má luôn luôn có sẵn rất nhiều võng, bộ đội bị thương là cứ tìm nhà má mà vào. Má có sẵn hầm đe giấu các anh. Nếu tình hình không yên, má cùng chồng và các con gái sẽ biết chỗ đưa thương binh tạm lánh đi. Từ khi còn trẻ, má Hương đã theo ông nội bán thuốc tễ rong. Lấy chồng, có con, tham gia cách mạng, nghề cũ của má cũng tạo nguồn tài chính để mua sữa, bông băng, thuốc tây... cho thương binh. Má có 6 người con, ba trai, ba gái. Thế rồi 3 người con trai của má lần lượt hi sinh. Anh Đặng Văn Thép, con trai cả của má sinh năm 1930, tham gia đội du kích xã Long Thọ, hi sinh khi mới vừa 17 tuổi (ngày 02/11/1947) trong một trận chống càn ở khu Long Thọ. Anh Đặng Văn Sang, sinh năm 1942, nhập ngũ tháng 01/1961, là du kích xã Phước Lai, bị trúng trái nổ trên đường đi công tác ngày 10/10/1963. Nghe nói, anh Sang hi sinh ở vùng Lòng Chảo nhưng vùng ấy bị san ủi, má bao nhiêu lần tìm mộ nhưng đều không thấy. Anh Đặng Văn Đức, an táng tại vườn nhà. Đây là người con duy nhất mà gia đình tìm được xác. Anh là chiến sĩ của Đại đội 240, nhập ngũ tháng 5/1963, hi sinh ngày 11/5/1969 trong một trận đánh ở Xóm Hố (Phú Hội). Má được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994. Má và gia đình được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba năm 2000

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn