Mẹ VNAH Nguyễn Thị Lự
Trên mảnh đất Triệu Phước kiên trung của huyện Triệu Phong, Quảng Trị – nơi đã thấm đẫm bao lớp phù sa và máu của những người con yêu nước – có một người mẹ đã sống, cống hiến và hy sinh lặng thầm nhưng vô cùng vĩ đại. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lự, sinh năm 1919, mất năm 1975. Cuộc đời của mẹ là một khúc trầm sâu lắng nhưng rạng ngời phẩm chất của người phụ nữ đất Việt: bền bỉ, thủy chung, giàu lòng yêu nước và sẵn sàng dâng hiến tất cả cho độc lập tự do của dân tộc.
Chồng mẹ – liệt sĩ Nguyễn Văn Bật, Trung đội trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam – đã anh dũng hy sinh ngày 03/01/1945 trong những ngày đầu đầy gian khổ của phong trào cách mạng. Tiếp nối truyền thống và lý tưởng của cha, người con trai duy nhất của mẹ – liệt sĩ Nguyễn Văn Hoài – lại tiếp tục lên đường và hy sinh ngày 05/6/1968, giữa cao trào khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hai lần tiễn biệt, hai lần chịu đựng nỗi mất mát xé lòng, nhưng mẹ vẫn giữ trọn niềm tin vào con đường cách mạng, vẫn âm thầm làm hậu phương vững chắc cho quê hương, cho Tổ quốc.
Cuộc đời mẹ là bản trường ca đẹp đẽ về sự hy sinh. Mẹ đã dâng hiến chồng, dâng hiến con – những gì thiêng liêng nhất mà một người phụ nữ có thể có – cho độc lập dân tộc, hòa bình của nhân dân. Những năm tháng sống trong chiến tranh, dù vất vả, thiếu thốn, dù phải chịu đựng nỗi đau tột cùng của người mẹ mất con, mất chồng, mẹ vẫn không oán thán, vẫn một lòng hướng về Tổ quốc, hướng về khát vọng giải phóng quê hương.
Ghi nhận những cống hiến lớn lao và sự hy sinh cao quý ấy, Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 1464/QĐ-CTN ngày 21/7/2015 và ghi danh mẹ vào Sổ vàng số 2 – như một sự tri ân thiêng liêng, như một lời khẳng định rằng Tổ quốc mãi mãi không bao giờ quên những người đã ngã xuống và những người đã ở lại chịu đựng mọi mất mát để nuôi dưỡng niềm tin chiến thắng.
Tên tuổi mẹ Nguyễn Thị Lự, cùng sự hy sinh của chồng và con mẹ, sẽ mãi mãi khắc ghi trong tâm khảm các thế hệ hôm nay và mai sau. Đó không chỉ là câu chuyện của một gia đình, mà là biểu tượng của lòng trung trinh – bất khuất, là ngọn đuốc sáng dẫn dắt chúng ta sống xứng đáng hơn, biết ơn hơn với những gì mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.


