Mẹ VNAH Nguyễn Thị Nghị - Ba lần tiễn con đi, một đời giữ trọn non sông
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nghị, sinh năm 1921, sinh sống tại tổ 16, phường Phúc Lợi, quận Long Biên, Hà Nội. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Mẹ đã tiễn ba người con trai lên đường nhập ngũ. Cả ba người con đều anh dũng hy sinh trên các chiến trường, để lại trong lòng Mẹ nỗi đau không gì bù đắp được. Dẫu vậy, Mẹ vẫn luôn tự hào vì các con đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc, trở thành biểu tượng đẹp về đức hy sinh và lòng yêu nước của người mẹ Việt Nam

Ở một con ngõ nhỏ của phường Phúc Lợi, người dân vẫn nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Nghị bằng tất cả sự kính trọng.
Ngôi nhà của Mẹ không rộng.
Nhưng trên bàn thờ luôn có ba tấm di ảnh đặt cạnh nhau.
Ba người con.
Ba người lính.
Ba người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Mỗi sáng, khi nén hương đầu tiên được thắp lên, Mẹ lại lặng lẽ ngồi trước bàn thờ rất lâu.
Không ai biết Mẹ đang nghĩ gì.
Chỉ biết rằng, hơn nửa thế kỷ trôi qua, tình yêu của người mẹ dành cho những đứa con vẫn chưa bao giờ vơi cạn.
Ngày còn trẻ, Mẹ cùng chồng tần tảo làm ăn, nuôi các con khôn lớn.
Gia đình tuy không khá giả nhưng luôn đầm ấm.
Các con của Mẹ lớn lên trong những năm đất nước chia cắt.
Tiếng máy bay, tiếng còi báo động và những bản tin từ chiến trường đã trở thành một phần của tuổi thơ.
Khi Tổ quốc cần, người con trai cả là người đầu tiên viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Ngày con khoác ba lô lên đường, Mẹ lặng lẽ sửa lại cổ áo cho con.
Mẹ dặn:
"Con đi giữ nước, mẹ chỉ mong con sống xứng đáng với quê hương."
Người con ôm lấy Mẹ.
Rồi bước đi.
Ít lâu sau, người con thứ hai.
Rồi người con thứ ba cũng tiếp bước anh.
Ba lần tiễn con.
Ba lần Mẹ đứng rất lâu ở đầu ngõ, nhìn theo bóng những chiếc ba lô khuất dần sau hàng cây.
Người hàng xóm khi ấy hỏi:
"Mẹ không sợ sao?"
Mẹ chỉ mỉm cười:
"Có mẹ nào không sợ mất con. Nhưng đất nước còn chiến tranh thì con mình phải đi."
Những lá thư từ chiến trường là niềm an ủi lớn nhất.
Có bức thư chỉ vài dòng ngắn ngủi:
"Mẹ đừng lo. Con vẫn khỏe."
Mẹ đọc đi đọc lại từng lá thư đến bạc cả mép giấy.
Mỗi khi nhớ con, Mẹ lại lấy thư ra xem.
Như thể được gặp con thêm một lần nữa.
Rồi chiến tranh ngày càng ác liệt.
Tin báo tử đầu tiên đến.
Mẹ chết lặng.
Người con trai cả đã ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ.
Nỗi đau chưa kịp nguôi thì những năm sau, hai người con còn lại cũng lần lượt hy sinh.
Ba lần nhận giấy báo tử.
Ba lần trái tim người mẹ như bị xé làm đôi.
Có người khuyên Mẹ hãy khóc cho nhẹ lòng.
Nhưng Mẹ chỉ lặng lẽ thắp hương.
Mẹ nói:
"Các con của mẹ đã chọn con đường cao đẹp nhất."
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều gia đình được đoàn tụ.
Riêng Mẹ chỉ còn lại ký ức.
Những bộ quân phục cũ.
Những tấm ảnh đã ngả màu.
Và những lá thư gửi từ chiến trường.
Mỗi dịp ngày 27 tháng 7, hay ngày giỗ của các con, Mẹ đều chuẩn bị mâm cơm giản dị.
Có bát canh rau.
Có đĩa cá kho.
Những món ăn các con từng thích khi còn nhỏ.
Mẹ khẽ gọi:
"Các con về ăn cơm với mẹ."
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có làn khói hương quyện trong ánh nắng chiều.
Nhiều đoàn viên, học sinh đến thăm Mẹ.
Các em hỏi:
"Mẹ có tiếc không?"
Mẹ nhìn các em rồi hiền từ đáp:
"Mẹ thương các con mình lắm. Nhưng nếu không có sự hy sinh của thế hệ ấy thì làm sao có hòa bình hôm nay."
Câu nói giản dị ấy khiến nhiều người nghẹn ngào.
Đó không chỉ là lời của một người mẹ.
Mà còn là lời nhắn gửi của cả một thế hệ đã âm thầm hiến dâng những điều quý giá nhất cho Tổ quốc.
Ngày nay, trong căn nhà nhỏ ở Phúc Lợi, ba tấm di ảnh vẫn được đặt trang trọng trên bàn thờ.
Mỗi nén hương Mẹ thắp là một lời nhắc nhớ về những người con đã sống trọn tuổi thanh xuân vì độc lập dân tộc.
Và cũng là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết gìn giữ hòa bình bằng trách nhiệm, bằng tri thức và bằng tình yêu quê hương đất nước.


