MẸ VNAH NGUYỄN THỊ SỰ (1)
Ở một góc nhỏ của thành phố Đà Nẵng — nơi mà sự xô bồ, nhộn nhịp của đô thị bây giờ đôi khi lấp mất ký ức cũ — vẫn có những con người lặng lẽ mang trong tim nỗi đau, niềm tự hào và cả trách nhiệm với lịch sử. Một trong số đó là bà Nguyễn Thị Sự, được vinh danh là Bà mẹ Việt Nam anh hùng, hiện sống tại thành phố Đà Nẵng.
Sinh năm 1929, bà Sự — ở tuổi xưa nay hiếm — đã cùng biết bao người mẹ, người cha, người vợ, người con chịu mất mát lớn trong kháng chiến. Bà trở thành mẹ VNAH kể từ khi chồng và con trai bà — liệt sĩ — ngã xuống vì Tổ quốc.
Nỗi đau chiến tranh — mất mát quá khứ
Chiến tranh để lại những vết thương không bao giờ phai nhòa. Với bà Sự, nỗi đau càng nhân lên khi bà mất đi cả chồng lẫn con trai — những người thân sinh ra, bảo vệ gia đình, nhưng đã hy sinh cho độc lập, tự do của dân tộc. Thông tin từ địa phương ghi nhận: “Chồng và con trai mẹ đều hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.”
Những nỗi đau ấy không thể bù đắp, nhưng lịch sử và những người còn sống — như bà — là minh chứng sống cho sự hy sinh cao cả của nhiều gia đình Việt Nam. Bà Sự, như bao mẹ VNAH khác, đã chọn cách sống tiếp — mang nỗi đau riêng, đồng thời mang tình yêu nước, niềm tin và hy vọng vào thế hệ mai sau.
Cuộc sống bình lặng sau chiến tranh & tấm lòng với cộng đồng
Ngày nay, dù đã ở tuổi cao, bà Sự vẫn giữ cho mình tinh thần lạc quan và gần gũi với cộng đồng. Một trong những hoạt động ý nghĩa ghi nhận hình ảnh của bà là chương trình mà thanh niên Đà Nẵng gọi là “Chúng con luôn bên mẹ” — trong đó các đoàn viên, thanh niên đã đến thăm, hỏi han, tâm sự với bà, chia sẻ những năm tháng khó khăn — để bà không cảm thấy cô đơn khi tuổi già.
Trong lần phỏng vấn đó, dù ký ức xưa đau buồn vẫn vẹn nguyên — bà kể rằng chồng và con trai hy sinh; nhưng bà nói rằng, nhờ sự quan tâm của Nhà nước, địa phương và lớp trẻ — “sức khỏe mẹ cũng đỡ, hôm nay mẹ được nhận quà, vui lắm.”
Người con gái nuôi của bà, chị Nguyễn Thị Thanh Xuân, cũng cho biết: bà Sự được công nhận mẹ VNAH, và dù mưu sinh không dễ, bà vẫn sẵn sàng giúp đỡ người nghèo, người có hoàn cảnh khó khăn — một việc làm thầm lặng mà giàu tình người.
Những câu chuyện giản dị ấy — đôi khi một bó thuốc thang, một lời thăm hỏi, một bữa cơm — với bà Sự không chỉ là lòng biết ơn; mà còn là cách bà gửi lại cho hậu thế tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc, với cộng đồng.
Khi lớp trẻ lắng nghe — giá trị của ký ức và lòng biết ơn
Với chúng ta — thế hệ học sinh, đoàn viên, thanh niên — gặp bà Sự không chỉ là một buổi giao lưu đơn thuần. Đó là cơ hội để ta nghe lịch sử từ chính người trong cuộc: nghe về mất mát, về lòng kiên trung, về hy sinh thầm lặng mà vĩ đại.
Bà Sự đã từng nói: dù mất mát nhiều, nhưng “mẹ vui lắm” khi thấy nhà nước và lớp trẻ không quên bà, không quên lịch sử.
Câu nói ấy khắc sâu vào lòng mỗi người trẻ — rằng hòa bình, độc lập hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được gây dựng bằng máu xương, bằng nước mắt và cả bằng những năm tháng mất mát của biết bao gia đình như gia đình bà Sự.
Vì vậy, trò chuyện với bà không phải chỉ là “lịch sử kể lại”, mà là bài học sống động về lòng biết ơn, trách nhiệm, tri ân và tự hào dân tộc.
Ý nghĩa của việc giữ gìn ký ức — với trường học, với xã hội
Việc ghi lại câu chuyện của bà Sự — qua phỏng vấn, qua bài viết, qua buổi giao lưu tại trường — là một công việc rất quan trọng:
Giúp giáo viên, học sinh hiểu sâu sắc hơn về lịch sử — không chỉ trên sách vở, mà qua người thật, việc thật.
Thể hiện truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, “đền ơn đáp nghĩa” của dân tộc Việt Nam — một giá trị đạo đức cần được truyền lại cho thế hệ mai sau.
Nâng cao ý thức của thanh niên, học sinh trong việc biết trân trọng hòa bình, phát huy tinh thần yêu nước, sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Đồng thời, những người như bà Sự — dù tuổi cao, sức khỏe không còn — vẫn xứng đáng được tôn vinh, chăm sóc, được xã hội ghi nhớ, trân trọng.
Một vài lời trích từ bà — giản dị mà sâu sắc
“Chồng và con trai mẹ đều hy sinh… Mọi người luôn quan tâm, chăm sóc nên sức khỏe mẹ đỡ hơn. Hôm nay mẹ được nhận quà, vui lắm. Nhà nước quan tâm đến mẹ, các cháu thanh niên đoàn viên cũng thường đến thăm hỏi, động viên. Mẹ cám ơn.”
Dòng lời ấy — giản dị, mộc mạc — chính là minh chứng cho tinh thần “uống nước nhớ nguồn”, cho tình cảm thiêng liêng giữa thế hệ đã hy sinh và thế hệ hôm nay.
Kết — Lời tri ân & lời kêu gọi thế hệ trẻ
Bà Nguyễn Thị Sự — với số phận mang nặng mất mát, khác biệt của người mẹ hậu phương, người đã mất chồng, mất con, nhưng vẫn kiên cường, sống lặng lẽ và đầy nhân hậu — là tấm gương sáng để mỗi chúng ta học theo.
Những ký ức, lời kể của bà không phải để khiến chúng ta đau lòng, mà để khơi dậy lòng biết ơn, tự hào, trách nhiệm với quá khứ và hiện tại.
Với vai trò giáo viên Đoàn tại trường — mình mong rằng câu chuyện của bà Sự sẽ được lan tỏa: trong từng buổi sinh hoạt, mỗi lớp học, mỗi trái tim học sinh — để các em hiểu rõ: hòa bình hôm nay là một món quà vô giá. Và nhiệm vụ của mỗi thế hệ là giữ gìn hòa bình, xây dựng tương lai, sống xứng với công lao của cha


