Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VNAH NGUYỄN THỊ SỰ

Đà Nẵng30/11/2025Đặng Hữu Hiếu (Đoàn phường Hải Châu - Chi đoàn trường THCS Lê Thánh Tôn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Ba nắng buông nhẹ mềm như tơ lụa trải xuống hiên nhà nhỏ của Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Sự. Trong không gian tĩnh lặng của buổi trưa Đà Nẵng, tiếng cười nói của các đoàn viên thanh niên ghé thăm như kéo cả bầu trời tuổi trẻ ùa vào căn nhà ấm cúng. Ở tuổi 96, đôi mắt Mẹ vẫn sáng, vẫn đầy ấm áp, nụ cười hiền như ánh sáng bền bỉ của một đời đã đi qua quá nhiều giông bão. Mỗi lần các đoàn viên đến thăm, ánh mắt Mẹ lại sáng bừng, long lanh niềm vui, dang rộng vòng tay đón như đón những đứa con trở về sau bao ngày xa cách.

Nhìn Mẹ, khó ai có thể hình dung người phụ nữ gầy gò, nhỏ bé ấy đã từng đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc đời. Thời chiến tranh, Mẹ gửi chồng ra trận với tất cả niềm tự hào, để rồi năm 1965, khi bom đạn đang rền vang khắp núi rừng Quảng Nam, Mẹ nhận tin liệt sĩ Nguyễn Văn Tại—người bạn đời, người chiến sĩ du kích kiên trung của xã Phú Diên—đã ngã xuống. Chưa kịp nguôi nỗi đau, năm 1973, Mẹ lại tiễn biệt người con trai duy nhất – liệt sĩ Nguyễn Văn Giỏi, cũng là một đội viên du kích trẻ tuổi, đang độ ấp ủ bao ước mơ còn dở dang.

Hai lần mất mát, hai lần trái tim Mẹ như vỡ ra thành từng mảnh. Nhưng Mẹ đã không gục ngã. Mẹ đứng dậy, lặng lẽ sống, lặng lẽ cống hiến phần đời còn lại để giữ gìn ký ức của những người đã nằm xuống. Tấm lòng bền bỉ ấy đã được Nhà nước trân trọng bằng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng vào ngày 13-7-2007—một phần thưởng mà chính Mẹ cũng khiêm nhường cho rằng: “Không phải của riêng Mẹ, mà của chồng, của con và của bao nhiêu người đã hy sinh để Tổ quốc hôm nay được hưởng trọn vẹn hai chữ bình yên.”

Hiện nay, Mẹ sống cùng chị Nguyễn Thị Thanh Xuân, người con gái nuôi luôn túc trực chăm nom từng bữa ăn, giấc ngủ. Nhưng không chỉ có gia đình nhỏ ấy bên Mẹ. Còn có những tấm lòng của tuổi trẻ Đà Nẵng thông qua mô hình “Chúng con luôn bên Mẹ”. Cứ mỗi đợt thăm, các đoàn viên lại quét dọn nhà cửa, sắp lại bàn thờ, nấu cho Mẹ một bữa cơm gia đình. Có khi chỉ là ngồi bên Mẹ, nghe Mẹ kể chuyện cũ, nhưng từ ánh mắt Mẹ, ai cũng cảm nhận được niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc.

Trong tiếng cười giòn của Mẹ, trong bàn tay gầy khẽ đặt lên vai người đoàn viên trẻ, có cả một trời thương nhớ của thời hoa lửa. Câu chuyện đời Mẹ không chỉ là những trang sử đau thương, mà còn là ánh sáng trong trẻo của nghị lực, của lòng yêu nước không bao giờ nguội. Mẹ đã dạy cho thế hệ hôm nay bài học thầm lặng mà lớn lao: hòa bình không tự nhiên có, hạnh phúc hôm nay được đổi bằng cả cuộc đời và máu thịt của biết bao người.

Với chúng con, Mẹ Nguyễn Thị Sự không chỉ là chứng nhân lịch sử. Mẹ là ngọn lửa. Ngọn lửa của lòng kiên trung, của sự chịu đựng phi thường, của tình mẫu tử vượt lên nỗi đau để hóa thành sức mạnh. Ngọn lửa ấy cháy âm ỉ suốt gần một thế kỷ, để hôm nay thắp lên trong lòng mỗi người trẻ sự biết ơn, niềm tự hào và trách nhiệm sống sao cho xứng đáng.

Câu chuyện thời hoa lửa của Mẹ—và cả nụ cười ấm áp của Mẹ hôm nay—sẽ còn mãi, như một bản trường ca đẹp đẽ về tình yêu nước và đức hy sinh của người phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn