Mẹ VNAH Nguyễn Thị Thoại
Mẹ NGUYỄN THỊ THOẠI
Mẹ NGUYỄN THỊ THOẠI
(1923 – 1996)
Mẹ Nguyễn Thị Thoại, sinh năm 1923, quê quán xã Vĩnh Thạnh, huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An, một xã vùng biên giới giáp Campuchia. Quê mẹ đất rộng người thưa. Bắt đầu cuộc kháng chiến, gia đình mẹ cùng hòa nhập vào cuộc cách mạng đánh Tây.
Mùa thu năm 1945, chồng mẹ tham gia kháng chiến. Năm 1948 ông vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng và sau đó là Huyện ủy viên, Bí thư Chi bộ xã Vĩnh Thạnh.
Chồng lo việc nước, mẹ ở nhà trồng khoai mì, đập lúa trời, mò cá để bán nuôi con. Đồng thời, nhà mẹ cũng là nơi trú quân nhiều đơn vị, cơ quan cách mạng. Anh em về “cùng ăn, cùng ở” trong căn nhà nhỏ bé của mẹ. Hết tốp này đi, tốp khác đến. Gom góp được ít tiền mẹ lại mua lúa dự trữ. Bộ đội về mẹ nói:
“Đó! tụi bây xay mà ăn. Ăn cho no, hết má tính!”
Mẹ có 13 người con (8 trai, 5 gái). Tiếp nối truyền thống cách mạng của quê hương, các con mẹ lớn lên đều đi kháng chiến.
Anh Trương Văn Bé (Bé Em), sinh năm 1947, gia nhập bộ đội năm 1963. Khi anh đi, mẹ dặn:
“Người ta đi gian khổ, chết chóc. Con thấy đi được vững chí cứ đi, đừng nói chuyện cực khổ mà quay về. Đã đi phải đi tới cùng.”
Cùng năm 1963, anh Trương Văn Sông cũng lên đường. Ngày 10/2/1967 (âm lịch), mẹ nhận tin hai anh đã hy sinh cùng lúc khi tham gia chiến đấu.
Năm tháng sau, người con thứ tám là Trương Văn Công xin đi trả thù nhà, đền nợ nước. Mẹ nói:
“Hai anh con chết rồi, con thấy đi được thì đi, mà đi thì đừng có bỏ về. Phải chấp nhận hy sinh.”
Anh Công tham gia Tiểu đoàn 504 tỉnh Kiến Tường (Long An) và hy sinh chỉ sau vài tháng.



