Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ VNAH Nguyễn Thị Tư

Tôi tự hào là người con được sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, trong không khí hào hùng của những ngày tháng Tư lịch sử đang về, tôi ngồi bên ông ngoại được ông kể cho nghe về những năm tháng chiến tranh khốc liệt, những trận đánh, những hi sinh của gia đình để góp phần giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Vĩnh Long15/05/2026Trương Ngọc Minh (Xã Trà Ôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, khi ông cố tham gia hoạt động cách mạng , một mình bà cố ở nhà gánh vác việc gia đình, tảo tần nuôi dạy 11 người con khôn lớn. Giữa những ngày bom đạn tơi bời, ngôi nhà nhỏ của bà không chỉ là nơi che chở cho các con mà còn là nơi nuôi giấu cán bộ bí mật.

Ông ngoại kể, có những đêm tối mịt, khi nhận được tin báo ông cố về, bà lại lặng lẽ dẫn ông Út tôi, khi đó chỉ tầm 3-4 tuổi đi gặp cha để cha con được nhìn mặt nhau chốc lát rồi lại vội vã chia ly.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, anh em ông ngoại lớn lên, lần lượt ông Tư, ông Sáu đi theo tiếng gọi Tổ Quốc. Thế nhưng chiến tranh nghiệt ngã đã cướp đi của bà những người thương yêu nhất. Năm 1967, ông Tư anh dũng hi sinh khi bị đạn pháo tàu bắn. Năm 1968, ông Sáu đang làm nhiệm vụ thì bị địch bắn trúng và hi sinh trên đường đồng đội chuyển ông về căn cứ. Năm 1971, ông cố cũng hi sinh, bà trở thành điểm tựa duy nhất còn lại cho các con.

Ông ngoại chậm rãi kể tiếp.

Chứng kiến tội ác của quân thù và nỗi đau của mẹ,.năm 1972, khi vẫn còn là một cậu học sinh ngồi trên ghế nhà trường, ông ngoại tôi đã quyết định xếp sách vở tiếp bước cha và các anh vào bộ đội . Biết được ý định của con, lòng sợ sẽ mất thêm một người thân yêu nữa, bà quyết liệt ngăn cản. Nhưng nỗi căm phẫn và tình yêu nước thôi thúc ông phải lên đường. Để địch không phát hiện gia đình có con đi bộ đội, lâu lâu bà lại giả vờ chuẩn bị đồ ăn để lên xuồng chèo đi, rồi cố tình nói với hàng xóm là “Gửi cho thằng Gành ăn có sức học hành”

Để ghi nhớ công lao của bà, năm 1994, Nhà nước phong tặng bà danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”, một danh hiệu cao quý nhưng tôi biết rằng không một bà mẹ nào trên đất nước này muốn có bởi nó được đánh đổi bằng máu của chồng con mình.

Những câu chuyện ông ngoại kể cho tôi nghe không chỉ là hồi ức về một thời hoa lửa, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ con cháu về giá trị của hòa bình hôm nay, nó được đánh đổi bằng xương máu của thế hệ đi trước. Sự hi sinh của ông cố, của các ông và sự chịu đựng nỗi đau kiên cường của bà cố là minh chứng cho tinh thần yêu nước nồng nàn và sẽ mãi được con cháu trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn