Mẹ VNAH Phạm Thị Ngư - Người mẹ có tám người con đi vào bất tử
Mẹ Phạm Thị Ngư (1912 – 2002), quê xã Hàm Hiệp, huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận, sau sinh sống tại xã Phong Nẫm (nay thuộc thành phố Phan Thiết). Mẹ có 8 người con, trong đó 7 người con ruột và 1 người con rể là liệt sĩ. Không chỉ là người mẹ hiến dâng những người con ưu tú cho Tổ quốc, Mẹ còn trực tiếp tham gia hoạt động cách mạng, làm giao liên, dẫn đường cho bộ đội trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Năm 1978, Mẹ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người dân Bình Thuận vẫn thường nhắc đến Mẹ Phạm Thị Ngư bằng tất cả sự kính trọng.
Bởi hiếm có người mẹ nào trong lịch sử dân tộc lại phải chịu đựng nỗi đau lớn đến vậy.
Tám người con bước vào chiến tranh.
Tám người thân yêu mãi mãi không trở về.
Sinh năm 1912 trong một gia đình nông dân nghèo ở Hàm Hiệp, Mẹ sớm quen với cuộc sống cơ cực. Cha mẹ mất từ khi còn nhỏ, Mẹ phải tự lao động kiếm sống rồi lập gia đình với ông Bùi Dinh. Hai vợ chồng sinh được tám người con. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng đầm ấm, cho đến khi chiến tranh lan tới quê hương.
Năm 1961, người con trai cả Bùi Văn Thành trở về quê tham gia chiến đấu và anh dũng hy sinh.
Ngày nhận tin dữ, nhiều người nghĩ người mẹ ấy sẽ không còn đủ sức gượng dậy.
Nhưng Mẹ chỉ lặng lẽ lau nước mắt rồi nói:
"Một người ngã xuống thì còn những người khác tiếp tục."
Chính lời nói ấy đã trở thành lời hiệu triệu đối với cả gia đình.
Lần lượt những người con còn lại tiếp bước anh trai, khoác ba lô lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Có người vào chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Có người chiến đấu ở Khu VI.
Có người làm nhiệm vụ ở những nơi ác liệt nhất.
Không một ai chùn bước.
Ở hậu phương, Mẹ cũng không đứng ngoài cuộc.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Mẹ tham gia lực lượng giao liên của địa phương.
Thông thuộc từng con đường, từng bờ ruộng, từng lối mòn quanh Phan Thiết, Mẹ nhiều lần dẫn bộ đội vượt qua sự kiểm soát của địch, đưa thương binh về nơi an toàn và vận động nhân dân tiếp tế lương thực cho cách mạng.
Đặc biệt trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, Mẹ trực tiếp dẫn đường cho bộ đội tiến công nhiều mục tiêu quan trọng. Đó là công việc vô cùng nguy hiểm, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phải đánh đổi bằng tính mạng.
Nhưng Mẹ chưa từng nghĩ đến bản thân.
Mẹ chỉ mong bộ đội hoàn thành nhiệm vụ.
Rồi chiến tranh tiếp tục lấy đi những người con của Mẹ.
Tin báo tử đến liên tiếp.
Mỗi lần nhận giấy báo tử, Mẹ đều thắp thêm một nén hương trên bàn thờ.
Người ta hỏi:
"Mẹ còn chịu nổi không?"
Mẹ nhìn lên bức ảnh các con rồi bình thản đáp:
"Các con hy sinh cho đất nước, mẹ đau nhưng mẹ không hối tiếc."
Có lần, một cán bộ xúc động hỏi:
"Nếu bây giờ mẹ còn con trai thì mẹ có cho đi nữa không?"
Mẹ trả lời dứt khoát:
"Nếu còn con, còn cháu lúc đó, mẹ cũng biểu tụi nó đi đánh Mỹ."
Câu nói giản dị ấy sau này trở thành một trong những lời nói xúc động nhất về tinh thần yêu nước của người mẹ Việt Nam.
Ngày đất nước thống nhất, chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng trong căn nhà nhỏ của Mẹ, tám bức ảnh liệt sĩ vẫn được đặt trang trọng trên bàn thờ.
Mỗi sáng, Mẹ đều thắp hương, thay nước, lau từng khung ảnh.
Mẹ bảo:
"Các con không về được thì mẹ chăm các con bằng khói hương."
Năm 1978, Nhà nước phong tặng Mẹ danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những đóng góp đặc biệt trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu.
Đến năm 1994, Mẹ tiếp tục được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trong đợt tuyên dương đầu tiên của cả nước. Nhưng với Mẹ, những tấm bằng khen ấy không bao giờ bù đắp được khoảng trống của những người con đã ngã xuống.
Có những đoàn học sinh đến thăm.
Một em nhỏ ngây thơ hỏi:
"Mẹ có buồn không?"
Mẹ mỉm cười hiền hậu:
"Buồn chứ. Nhưng nhờ sự hy sinh của các con mà các cháu hôm nay được học hành trong hòa bình."
Lời nói ấy khiến cả căn nhà lặng đi.
Đó không chỉ là lời của một người mẹ.
Mà là lời nhắn gửi của cả một thế hệ đã đánh đổi những điều thiêng liêng nhất để đất nước có ngày độc lập.
Mẹ Phạm Thị Ngư qua đời năm 2002.
Nhưng câu chuyện về người mẹ có bảy người con và một người con rể là liệt sĩ vẫn luôn được người dân Bình Thuận nhắc nhớ như một tượng đài bất diệt của lòng yêu nước, đức hy sinh và ý chí cách mạng.


