Mẹ VNAH - Phan Thị Ba
Giữa con đường nhỏ rợp bóng tre ở ấp Thành Quới, xã Tân Quới, tỉnh Vĩnh Long, căn nhà nhỏ của cụ bà Phan Thị Ba nằm lặng lẽ bên dòng Trà Mơn hiền hòa. Mỗi buổi chiều, gió lại khẽ đưa qua hàng cau trước ngõ, tiếng lá xào xạc nghe như tiếng bước chân con trở về sau những năm tháng xa quê. Mẹ ngồi nơi hiên, đôi mắt dõi theo con nước, lòng chợt se sắt… Ngôi nhà vẫn đó, dòng sông vẫn chảy, chỉ có người con trai năm nào – anh Nguyễn Văn Đức – đã mãi nằm lại nơi đất bạn Campuchia xa xôi. Gió vẫn thổi, nhưng tiếng cười của con giờ chỉ còn trong ký ức, trong những giấc mơ mà mẹ vẫn thầm gọi: “Đức ơi… bao giờ con mới về với mẹ đây con?” Mẹ đã ngoài 80, mái tóc bạc trắng như sương, ánh mắt đượm buồn nhưng vẫn hiền từ, chan chứa tình yêu thương.
Ngồi bên bàn thờ con, đôi tay mẹ run run chạm lên tấm di ảnh đã ố màu theo năm tháng. Mẹ khẽ nói, giọng nghèn nghẹn: “Ngày nó đi, nó nói với tui "Má ơi, khi nào xong nhiệm vụ con sẽ về phụ mẹ trồng lại mảnh vườn sau nhà" nhưng "Rồi nó đi luôn, đi mà chẳng kịp về…" Từ ngày nhận tin con hy sinh, mẹ Ba gần như gục ngã. Căn nhà nhỏ ngày nào vốn rộn ràng tiếng cười, nay chỉ còn lại tiếng thở dài và khói hương mỗi chiều. Nhưng rồi, mẹ vẫn gượng dậy, bởi mẹ tin: “Nó không mất đâu, nó chỉ đi làm nhiệm vụ nơi xa. Mỗi lần nghe Quốc ca, tui lại thấy bóng nó trong hàng quân, đứng thẳng người, mắt nhìn về lá cờ đỏ sao vàng.”
Hơn bốn mươi năm trôi qua, nỗi đau mất con vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai, nhưng trong ánh mắt mẹ vẫn ánh lên niềm tự hào – niềm tự hào của người mẹ Việt Nam đã sinh ra người con hiếu thảo, người chiến sĩ đã ngã xuống vì hòa bình.



