MẸ VNAH Phan Thị Mão
Bài viếtVùng Bạc Liêu trên bán đảo Cà Mau trước Cách mạng tháng Tám năm 1945 từng nổi tiếng là nơi trù phú với ruộng đồng bát ngát, gắn liền với những giai thoại về sự giàu sang của tầng lớp địa chủ. Tuy nhiên, phía sau vẻ hào nhoáng ấy là cuộc sống cơ cực, thiếu thốn của đại đa số người nông dân nghèo – những con người quanh năm lam lũ nhưng vẫn không đủ ăn, đủ mặc.Cuộc đời của Phan Thị Mão là một minh chứng tiêu biểu cho thực tế đầy nghịch lý đó. Mẹ sinh vào khoảng giữa thập niên 1910 tại xã Long Thạnh, quận Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu trong một gia đình làm thuê nghèo khó. Khi trưởng thành, mẹ lập gia đình với một người cùng cảnh ngộ, sống bằng nghề làm tá điền, lĩnh canh ruộng đất của địa chủ và phải nộp tô mỗi mùa vụ.Cuộc sống vợ chồng chưa được bao lâu thì biến cố ập đến: năm 1936, chồng mẹ qua đời vì bệnh khi mẹ đang mang thai. Đến năm 1937, mẹ sinh người con trai duy nhất là Lê Văn Đinh trong điều kiện thiếu ăn, thiếu thuốc. Do sức khỏe suy kiệt sau sinh, mẹ qua đời chỉ vài tháng sau đó, để lại đứa con thơ dại bơ vơ giữa cuộc đời.Lê Văn Đinh được người cô ruột là bà Lê Hoàng Hương cưu mang, nuôi dưỡng từ nhỏ. Khi lớn lên, anh được cho đi học tại trường làng. Đến năm 1948, trước tình hình chiến sự căng thẳng, bà Hương đưa cháu rời quê lên Bến Tre, rồi tiếp tục lên sinh sống tại am Phước Thiện (Hòa Hưng, Sài Gòn) và tạo điều kiện cho Đinh tiếp tục việc học.Những năm sau đó, khi theo học tại trường tư thục Kiến Thiết ở Sài Gòn, Lê Văn Đinh sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng. Anh tích cực tham gia các phong trào đấu tranh của học sinh, sinh viên và nhân dân Sài Gòn – Chợ Lớn, đòi thi hành Hiệp định Genève, phản đối đàn áp, hướng tới thống nhất đất nước. Tháng 12/1954, anh được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam.Năm 1956, Lê Văn Đinh bị chính quyền bắt giữ, giam cầm và tra khảo tại nhiều nơi nhưng vẫn kiên cường, không khai báo. Sau đó, anh bị chuyển về giam tại Trung tâm cải huấn Tân Hiệp, chờ ngày bị đày ra Côn Đảo.Ngày 2/12/1956, trong cuộc nổi dậy phá khám Tân Hiệp – một sự kiện lịch sử lớn với hàng trăm chiến sĩ vượt ngục trở về với cách mạng – Lê Văn Đinh đã anh dũng hy sinh khi mới 19 tuổi trong lúc cùng đồng đội tìm đường thoát khỏi sự truy đuổi của địch.Cái chết của anh để lại nỗi đau sâu sắc cho người thân, đặc biệt là bà Lê Hoàng Hương – người đã nuôi dưỡng anh từ thuở ấu thơ. Dù xuất gia tu hành, bà vẫn tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng như làm giao liên, nuôi giấu cán bộ, góp phần vào sự nghiệp chung của dân tộc.Dù cuộc đời ngắn ngủi, mẹ Phan Thị Mão đã để lại cho Tổ quốc một người con dũng cảm, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do. Ghi nhận công lao đó, Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994 – như một sự tri ân thiêng liêng đối với người mẹ đã hiến dâng tất cả cho đất nước.



