Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VNAH : TRẦN THỊ HUYẾN

Tây Ninh04/05/2026NGUYỄN THANH DANH (TH-THCS THẠNH AN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không khí thiêng liêng, tự hào của buổi lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam tại Quảng trường Ba Đình (Hà Nội), hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Huyến (SN 1939, trú phường Trần Phú) ngồi cạnh Tổng Bí thư Tô Lâm đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người dân Việt Nam nói chung và Hà Tĩnh nói riêng. Người dân cả nước nhìn thấy sự hiện diện của một thế hệ đã đi qua chiến tranh với bao hy sinh mất mát, để hôm nay trở thành biểu tượng sống động của lòng trung hiếu và tình yêu Tổ quốc. Khoảnh khắc ấy như nối liền quá khứ và hiện tại, làm lan tỏa niềm tự hào, tri ân trong trái tim triệu người dân đất Việt.

Dù năm nay đã 86 tuổi, sức khỏe yếu, song khi nhận được giấy mời dự lễ diễu binh, diễu hành, mẹ đã cố gắng cùng con dâu út và đoàn đại biểu tỉnh Hà Tĩnh vượt chặng đường dài ra Hà Nội tham dự. Với mẹ, chuyến đi không chỉ là niềm vinh dự hiếm có trong đời mà còn là cơ hội được thay mặt người cha và hai người con trai đã ngã xuống để dâng trọn tấm lòng tri ân với Tổ quốc.

Mẹ sinh ra trong một gia đình cách mạng ở Hà Tĩnh, nhưng khi còn trong bụng mẹ, mẹ Huyến đã mồ côi cha. Cha của mẹ Huyến là liệt sĩ Trần Hậu Trưởng - cán bộ tiền khởi nghĩa, hy sinh năm 1938 trong phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp. Hình ảnh người cha anh dũng, dù chỉ hiện hữu qua lời kể của người thân nhưng đã trở thành điểm tựa tinh thần nâng bước mẹ Huyến suốt tuổi thơ.

Rồi khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, đến lượt những người con của mẹ Huyến tiếp bước cha anh. Hai người con trai của mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Đường (hy sinh năm 1977) và liệt sĩ Nguyễn Văn Cát (hy sinh năm 1980) đã ngã xuống trong khi làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Một lần nữa, số phận lại thử thách trái tim mẹ Huyến bằng nỗi đau mất mát đến tận cùng.

Nhắc đến 2 người con trai yêu quý, mẹ Huyến nghẹn giọng: “Ngày nhận tin báo tử, tôi tưởng như không còn đứng vững. Một lần đau đã khó, nhưng hai lần chịu đựng thì không lời nào tả nổi. Thế nhưng, tôi luôn tự nhủ, con ngã xuống là vì Tổ quốc, tôi phải gượng dậy để tiếp tục sống, để hương khói cho cha và các con”.

Trong ngôi nhà nhỏ ở tổ dân phố Liên Công, phường Trần Phú, mẹ Huyến sống cùng vợ chồng người con út là anh Nguyễn Văn Thuyết và chị Nguyễn Thị Thắm. Trên bàn thờ, hương khói chưa bao giờ vơi. “Ngày nào mẹ cũng thắp hương cho ông ngoại và hai anh, như thể họ vẫn còn đâu đây. Mẹ hay nói với con cháu rằng, sự hy sinh của ông và các anh là nền tảng để gia đình có ngày hôm nay, nên chúng tôi phải biết thương yêu nhau, giữ nếp nhà, và phải sống sao cho xứng đáng với người đã nằm xuống” - chị Thắm chia sẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn