Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VNAH TRẦN THỊ QUYẾN

NIỀM TIN CỦA MẸ

Vĩnh Long27/11/2025Ban Chấp hành Xã đoàn Tân Hòa (Ban Chấp hành Xã đoàn Tân Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NIỀM TIN CỦA MẸ

(Mẹ VNAH Trần Thị Quyến - Vĩnh Thành)

Theo quốc lộ 57, từ ngã lộ đất nay là huyện lộ 38, chen chúc qua những vườn ươm cây giống hoa kiểng, tôi tìm đến ấp Tây Lộc xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách. Tại đây, có căn nhà tình nghĩa do Khu du Lịch Đầm Sen tài trợ xây cất cách nay đã hơn 15 năm. Đó là nhà của mẹ Trần Thị Quyến, sinh năm 1928, Mẹ vừa được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam anh hùng" vào ngày 21 tháng 7 năm 2014, Mẹ có hai người con hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Mẹ đây rồi, thân người ốm yếu gầy gò, lưng còng, tóc bạc, những nếp nhăn in đầy trên đôi má già nua càng làm cho Mẹ già hẳn đi. Đó cũng chính là kết quả của những năm tháng chiến tranh, Mẹ gạt nước mắt tiễn con đi rồi âm thầm sống trong nỗi nhớ thương đời chờ ngày con trở lại nhưng Mẹ đành thất vọng!

Khi hỏi về cuộc đời của Mẹ - trong ký ức nhạt nhòa, Mẹ kể khi nhớ khi quên: sinh ra và lớn lên ở xã Hưng Khánh Trung, năm lên 15 tuổi Mẹ lập gia đình với ông Huỳnh Văn Ngàn ở cùng quê, rồi sinh được 8 người con, 3 trai, 5 gái. Con đông đất canh tác thì ít, Mẹ cùng chồng phải lao động vất vả để lo cho gia đình và các con. Sống trên mãnh đất Hưng Khánh Trung giàu truyền thống cách mạng, trong thời buổi chiến tranh, tuy thiếu trước hụt sau nhưng đã hun đúc ở Mẹ và các con lòng yêu nước. Rồi các con của Mẹ cũng lần lượt tham gia kháng chiến với lời thề non nước “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Chiến tranh ngày càng ác liệt, năm 1969 người con trai thứ 3 của Mẹ, anh Huỳnh Văn Sĩ, sinh năm 1947, thoát ly gia đình khi mới 16 tuổi, anh tham gia cách mạng ở chợ Ba Vát, huyện Mỏ Cày và anh đã anh dũng hy sinh trong trận chống càn với địch ở ngã ba Bền huyện Mỏ Cày cấp bậc Thượng sĩ. Nhận được tin con mình hy sinh, lòng Mẹ đau như cắt từng thớ thịt. Có nỗi đau nào bằng nỗi đau của người Mẹ mất con mà lại không tìm được xác.

Nhưng đau thương chưa dừng lại ở đó. Năm 1969, Mẹ lại tiếp tục tiễn đưa người con trai thứ tư của mình là anh Huỳnh Văn Nông sinh năm 1949, trong một lần đi công tác ở Tiền Giang, anh cùng với đơn vị Tiểu đoàn 216 đánh trận với địch và anh dũng hy sinh, chức vụ Thượng Sĩ. May mắn hơn anh Sĩ là anh Nông được đồng đội chôn cất, hiện nay hài cốt của anh được an táng ở nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Tiền Giang.

Bọn giặc biết Mẹ có con tham gia cách mạng, chúng thường hay tìm đến bắn phá nơi Mẹ sinh sống. Không thể sống nỗi, những năm sau đó gia đình Mẹ đã dời nhà về ấp Tây Lộc, xã Vĩnh Thành rồi sinh sống cho đến nay.

Ngày quê hương được hoàn toàn giải phóng 30 tháng 4 năm 1975, Mẹ mắn hơn nhiều bà Mẹ khác là chồng và những người con còn lại cùng đoàn tụ sum vầy bên Mẹ. Nhưng niềm vui ấy cũng vội tắt đi, đó là vào năm 1995, chồng Mẹ ông Huỳnh Văn Ngàn bệnh và mất tại quê nhà. Từ ngày chồng mất, sức khỏe của Mẹ cũng yếu đi nhiều nhưng Mẹ vẫn cố gắng sống vui bên cháu con.

Mẹ ơi! Mẹ hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe để chúng con được chăm sóc và phụng dưỡng Mẹ. Để Mẹ nhìn thấy cảnh quê hương, đất nước từng ngày được thay da đổi thịt trong đó có công lao to lớn của Mẹ.

Sự hy sinh của Mẹ thật là cao cả !Mẹ xứng đáng với danh hiệu mà Nhà nước đã phong tặng "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn