Mẹ VNAH Vũ Thị Tin - Ngọn lửa từ mái nhà phu cao su
Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Vũ Thị Tin sinh năm 1896 tại Thanh Hóa trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1933, vợ chồng Mẹ rời quê vào làm phu tại đồn điền cao su Cẩm Mỹ. Từ mái nhà của những người công nhân cao su nghèo khó, Mẹ đã nuôi dạy nhiều người con trưởng thành, trong đó bốn người con là Phạm Văn Luận, Phạm Thành Phấn, Phạm Văn Ngữ và Phạm Văn Bích lần lượt tham gia cách mạng, ba người anh dũng hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Mẹ mất năm 1958, trước khi chứng kiến những mất mát lớn lao c

Người ta vẫn thường nói rằng những cánh rừng cao su Đồng Nai đã thấm biết bao mồ hôi và máu của những người công nhân nghèo. Trong số đó có Mẹ Vũ Thị Tin, người phụ nữ đã rời quê Thanh Hóa để tìm đường mưu sinh, nhưng cuối cùng lại hiến dâng cho Tổ quốc cả một thế hệ những người con ưu tú.
Mẹ Vũ Thị Tin sinh năm 1896 trong một gia đình nông dân nghèo ở Thanh Hóa. Cuộc sống cơ cực khiến năm 1933, vợ chồng Mẹ phải rời quê vào Nam ký giao kèo làm phu tại đồn điền cao su Cẩm Mỹ. Họ hy vọng sẽ tìm được cuộc sống khá hơn, nhưng thực tế chỉ là một kiếp đời lầm than giữa nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian". Những ngày dài cạo mủ từ lúc trời chưa sáng, đồng lương ít ỏi, roi vọt của chủ đồn điền và bệnh tật luôn bủa vây, nhưng Mẹ vẫn tần tảo nuôi đàn con khôn lớn.
Giữa cuộc sống khắc nghiệt ấy, lòng yêu nước dần được nhen nhóm trong mỗi thành viên của gia đình.
Năm 1945, khi phong trào cách mạng dâng cao, người con trai cả Phạm Văn Luận, thường gọi là Ba Luận, gia nhập lực lượng Thanh niên Tiền phong trong thời kỳ tiền khởi nghĩa. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ, anh lập tức khoác súng vào Bộ đội Xuân Lộc, chiến đấu trên địa bàn quê hương rồi chuyển sang Đại đội Lam Sơn, hoạt động tại Biên Hòa và Vĩnh Cửu.
Ở đồn điền Cẩm Mỹ, Mẹ không trực tiếp cầm súng nhưng âm thầm góp từng lon gạo, từng đồng tiền ít ỏi để ủng hộ bộ đội. Những người công nhân nghèo như Mẹ hiểu rằng, mỗi hạt gạo gửi đi đều góp phần nuôi dưỡng kháng chiến.
Năm 1958, sau bao năm lao động cực nhọc, Mẹ qua đời vì tuổi già, hưởng thọ 63 tuổi. Trước lúc nhắm mắt, Mẹ vẫn tin rằng các con mình sẽ tiếp tục con đường mà gia đình đã lựa chọn.
Mẹ không còn để chứng kiến những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Sau khi Mẹ mất, Nghị quyết 15 của Trung ương ra đời, phong trào Đồng khởi lan rộng khắp miền Nam. Những người con của Mẹ tiếp tục nối nhau lên đường.
Tháng 6 năm 1959, người con trai Phạm Thành Phấn, thường gọi là Năm Phấn, được chị dâu Nguyễn Thị Tiện, một cơ sở cách mạng bí mật, móc nối đưa vào lực lượng vũ trang. Từ một chiến sĩ trẻ, anh trưởng thành trở thành Chính trị viên Đại đội thuộc Tiểu đoàn 445 Anh hùng. Tháng 8 năm 1968, anh anh dũng hy sinh tại Bình Ba, huyện Châu Đức.
Tháng 5 năm 1961, hai người em là Phạm Văn Ngữ và Phạm Văn Bích cũng lần lượt gia nhập bộ đội.
Anh Phạm Văn Ngữ, còn có bí danh Trần Văn Minh, là Trung đội phó của đơn vị C19/E4. Ngày 18 tháng 12 năm 1969, anh hy sinh trong trận chiến đấu tại Suối Quýt, Bình Sơn, huyện Long Thành.
Người em Phạm Văn Bích, thường gọi là Sáu Bích, giữ cương vị Đại đội phó của một đơn vị hậu cần thuộc Phân khu 5. Ngày 9 tháng 10 năm 1971, giữa lúc địch đang thực hiện chiến lược "Việt Nam hóa chiến tranh", anh ngã xuống trong khi làm nhiệm vụ.
Ba người con của Mẹ đã lần lượt hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Người con cả Ba Luận tiếp tục chiến đấu, còn ba người em mãi mãi nằm lại trên những chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Điều khiến nhiều người xúc động là Mẹ Vũ Thị Tin không kịp biết những mất mát ấy. Mẹ đã rời cõi đời trước khi các con nối nhau ra trận và hy sinh. Có lẽ đó cũng là một sự bình yên mà số phận dành cho người mẹ đã trải qua quá nhiều cơ cực.
Nhưng những người con của Mẹ luôn tâm niệm rằng, chính cuộc đời nhọc nhằn của người mẹ công nhân cao su đã dạy họ biết yêu thương đồng bào, biết căm thù áp bức và biết sống vì Tổ quốc.
Sau ngày đất nước thống nhất, công lao của Mẹ và gia đình được Đảng, Nhà nước ghi nhận.
Ngày 27 tháng 8 năm 1995, Nhà nước truy tặng Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Vũ Thị Tin danh hiệu cao quý theo Quyết định số 522/KTCTN.
Đến năm 2000, gia đình Mẹ tiếp tục được trao tặng Huân chương Độc lập hạng Ba.
Từ mái nhà tranh của những người phu cao su nghèo năm nào, ngọn lửa yêu nước đã được truyền từ cha mẹ sang các con, trở thành một phần của lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc.



